Life Storist
Lượt xem
26
Có những lúc con người tưởng rằng mình đã được tự do, nhưng rồi nhận ra con đường phía trước vẫn bị chặn lại. Phía sau là kẻ thù đang đuổi theo. Phía trước là biển cả mênh mông. Hai bên là những vùng đất xa lạ. Không còn đường lui, cũng chưa nhìn thấy đường tiến. Đó chính là hoàn cảnh của dân Israel trong ngày họ đứng trước Biển Đỏ.

Vượt qua Biển Đỏ: Khi Thiên Chúa mở một con đường giữa lòng biển

Vượt qua Biển Đỏ: Khi Thiên Chúa mở một con đường giữa lòng biển

Chỉ ít lâu trước đó, họ còn là những người nô lệ trong đất Ai Cập. Họ đã sống qua những năm tháng bị áp bức và lao dịch. Họ đã chứng kiến những tai ương giáng xuống đất nước của Pharaô. Họ đã ăn lễ Vượt Qua trong đêm, với lưng thắt gọn, chân mang dép và tay cầm gậy, sẵn sàng rời khỏi nơi đã giam giữ họ suốt nhiều thế hệ.

Rồi cuối cùng, họ đã được ra đi.

Nhưng cuộc hành trình đến tự do không hề dễ dàng như họ tưởng.

Dân Israel rời khỏi Ai Cập trong đêm. Họ không phải là một đội quân được tổ chức chặt chẽ. Họ là một đoàn người đông đảo gồm đàn ông, phụ nữ, trẻ em, người già và cả đàn gia súc. Họ mang theo những gì có thể mang theo và bắt đầu bước đi trong sự dẫn dắt của Thiên Chúa.

Sau nhiều thế kỷ sống dưới ách nô lệ, họ đã thực sự rời khỏi Ai Cập.

Nhưng Pharaô nhanh chóng hối tiếc.

Một vị vua từng bị buộc phải để dân Israel ra đi giờ đây nhận ra rằng mình đã mất đi một lực lượng lao động khổng lồ. Người Ai Cập bắt đầu tự hỏi: tại sao họ lại để Israel ra đi? Tại sao họ lại để những người nô lệ của mình được tự do?

Pharaô thay đổi quyết định.

Ông tập hợp chiến xa và quân đội.

Những người Israel đang trên đường đi không biết rằng phía sau họ, một đạo quân hùng mạnh đang tiến đến.

Kinh Thánh kể rằng Đức Chúa đã truyền cho ông Môsê đưa dân Israel quay lại và đóng trại trước Pi Ha-khi-rốt, giữa Mích-đôn và biển, đối diện với Ba-an Xơ-phôn. Vị trí ấy khiến dân Israel dường như bị dồn vào một nơi không còn đường thoát.

Đức Chúa phán với ông Môsê:

“Hãy bảo con cái Ít-ra-en quay lại và đóng trại trước Pi-ha-khi-rốt, giữa Mích-đôn và biển; các ngươi sẽ đóng trại đối diện với Ba-an Xơ-phôn, bên bờ biển. Pharaô sẽ nghĩ về con cái Ít-ra-en rằng: Chúng bị lạc trong xứ, sa mạc đã khép đường chúng lại. Ta sẽ làm cho lòng Pharaô ra chai đá, nó sẽ đuổi theo chúng. Ta sẽ được tôn vinh vì Pharaô và toàn thể quân đội của nó, và người Ai-cập sẽ biết rằng Ta là Đức Chúa.” (Xh 14,2-4).

Dân Israel có thể không hiểu tại sao Thiên Chúa lại dẫn họ đến một nơi như vậy.

Họ vừa thoát khỏi Ai Cập.

Họ đã được tự do.

Nhưng thay vì dẫn họ đi thẳng đến một nơi an toàn, Thiên Chúa lại đưa họ đến trước một vùng biển rộng lớn.

Và rồi quân đội Ai Cập xuất hiện phía sau.

Đó là lúc mọi thứ trở nên hỗn loạn.

Kinh Thánh kể rằng khi người Israel ngước mắt lên và thấy quân đội Pharaô đang tiến đến, họ vô cùng sợ hãi.

Họ nhìn thấy chiến xa.

Họ nhìn thấy kỵ binh.

Họ nhìn thấy một đội quân được trang bị và tổ chức tốt.

Còn họ thì chỉ là một đoàn dân đang chạy trốn.

Một bên là quân đội.

Một bên là biển.

Dân Israel bắt đầu kêu lên với Môsê:

“Ở Ai-cập không có mồ chôn hay sao mà ông lại đưa chúng tôi vào chết trong sa mạc? Ông làm gì chúng tôi vậy, khi đưa chúng tôi ra khỏi Ai-cập? Đó chẳng phải là điều chúng tôi đã nói với ông ở Ai-cập sao: Cứ để mặc chúng tôi làm nô lệ người Ai-cập còn hơn chết trong sa mạc!” (Xh 14,11-12).

Đây là lần đầu tiên trong hành trình tự do, dân Israel đối diện với một thử thách lớn đến như vậy.

Và nỗi sợ hãi khiến họ muốn quay trở lại.

Họ thà trở lại làm nô lệ còn hơn phải đối diện với điều chưa biết.

Điều này có lẽ rất dễ hiểu.

Ai Cập là nơi họ từng bị áp bức.

Nhưng ít nhất, đó là nơi họ biết.

Phía trước là một vùng biển không thể vượt qua.

Phía sau là quân đội đang tiến đến.

Đôi khi, con người cũng giống như dân Israel.

Chúng ta có thể cầu xin được thoát khỏi một hoàn cảnh đau khổ.

Nhưng khi đã bước ra, chúng ta lại sợ hãi trước con đường mới.

Một người muốn thay đổi cuộc sống nhưng sợ những điều chưa biết.

Một người muốn từ bỏ những thói quen cũ nhưng lại cảm thấy những điều quen thuộc, dù đau khổ, vẫn an toàn hơn.

Một người muốn bước theo Thiên Chúa nhưng không biết con đường phía trước sẽ dẫn mình đi đâu.

Và khi sợ hãi, người ta dễ dàng nhìn lại quá khứ bằng một ánh mắt khác.

Dân Israel đã quên những viên gạch nặng nề.

Quên những ngày tháng lao dịch.

Quên tiếng kêu than của tổ tiên mình.

Quên rằng chính họ đã từng cầu xin Thiên Chúa giải thoát.

Bây giờ, chỉ vì đứng trước một vùng biển, họ bắt đầu nghĩ rằng làm nô lệ còn tốt hơn được tự do.

Nhưng Môsê không để nỗi sợ hãi của dân chúng quyết định tương lai của họ.

Ông trả lời:

“Đừng sợ! Cứ đứng vững, rồi các ngươi sẽ thấy việc Đức Chúa làm hôm nay để cứu thoát các ngươi: những người Ai-cập các ngươi thấy hôm nay, các ngươi sẽ không bao giờ còn thấy lại nữa. Đức Chúa sẽ chiến đấu cho các ngươi. Các ngươi chỉ việc ngồi yên.” (Xh 14,13-14).

Đây là một trong những lời nổi tiếng nhất của câu chuyện Vượt qua Biển Đỏ.

Môsê không nói rằng dân Israel sẽ tự mình chiến thắng.

Ông cũng không bảo họ phải tìm cách đánh lại quân đội Ai Cập.

Ông nói:

“Đức Chúa sẽ chiến đấu cho các ngươi.”

Dân Israel đã không có khả năng tự giải thoát mình khỏi Ai Cập.

Họ cũng không có khả năng tự mình vượt qua biển.

Cuộc giải thoát của họ hoàn toàn phụ thuộc vào Thiên Chúa.

Nhưng rồi Đức Chúa nói với Môsê:

“Sao ngươi còn kêu cứu Ta? Hãy bảo con cái Ít-ra-en cứ nhổ trại. Còn ngươi, hãy giơ gậy lên, giơ tay trên biển và rẽ nước ra cho nước rẽ ra, để con cái Ít-ra-en đi vào giữa lòng biển mà đi như đi trên đất khô.” (Xh 14,15-16).

Có một điều rất đáng chú ý.

Môsê vừa nói với dân Israel: “Cứ đứng vững”.

Nhưng ngay sau đó, Thiên Chúa lại nói: “Hãy bảo con cái Israel cứ nhổ trại”.

Có những lúc con người cần đứng yên và tin tưởng.

Nhưng cũng có những lúc, sau khi đã tin tưởng, con người phải đứng lên và bước đi.

Đức tin không có nghĩa là chỉ đứng yên chờ đợi mọi thứ tự thay đổi.

Dân Israel phải bước về phía vùng biển.

Môsê phải giơ cây gậy lên.

Và họ phải bước đi khi con đường vẫn chưa xuất hiện.

Có lẽ đó là điều đáng sợ nhất.

Nếu biển đã mở sẵn, có lẽ sẽ dễ dàng hơn.

Nhưng trong trình thuật Kinh Thánh, dân Israel phải tiến về phía biển trước khi họ nhìn thấy con đường giữa lòng biển.

Họ phải bước đi trong đức tin.

Khi ấy, vị thiên sứ của Thiên Chúa, vốn đi trước đoàn dân Israel, đã quay lại phía sau. Cột mây cũng rời khỏi vị trí phía trước và đứng phía sau họ.

Cột mây đứng giữa trại của người Ai Cập và trại của người Israel.

Đối với người Ai Cập, đó là bóng tối.

Đối với Israel, đó là ánh sáng.

“Đám mây đến giữa trại người Ai-cập và trại Ít-ra-en. Đám mây là bóng tối đối với bên này, nhưng lại chiếu sáng ban đêm cho bên kia. Suốt đêm, hai bên không xáp lại gần nhau được.” (Xh 14,20).

Dân Israel không hề đơn độc.

Ngay cả khi họ không biết điều gì đang xảy ra, Thiên Chúa vẫn ở giữa họ và kẻ thù.

Đôi khi, chúng ta không nhận ra sự bảo vệ của Thiên Chúa vì Người không luôn luôn loại bỏ ngay lập tức những điều đang đe dọa chúng ta.

Nhưng có thể Người đang đứng giữa chúng ta và điều đó.

Có thể Người đang giữ cho bóng tối không thể tiến đến gần hơn.

Có thể Người đang dẫn chúng ta qua một đêm dài mà chúng ta chưa biết khi nào sẽ kết thúc.

Rồi Môsê giơ tay trên biển.

Một cơn gió mạnh từ phương đông thổi suốt đêm.

Biển rẽ ra.

Nước tách sang hai bên.

Và một con đường khô ráo xuất hiện giữa lòng biển.

Kinh Thánh kể:

“Ông Mô-sê giơ tay trên biển, Đức Chúa dùng một trận gió đông thổi mạnh suốt đêm, đẩy lùi biển, làm cho biển thành đất khô cạn. Nước rẽ ra, và con cái Ít-ra-en đi vào giữa lòng biển, trên đất khô, nước sừng sững như tường thành hai bên tả hữu.” (Xh 14,21-22).

Hãy thử hình dung cảnh tượng ấy.

Một đoàn người khổng lồ đang đứng trước biển.

Rồi nước bắt đầu rẽ ra.

Không phải một con đường nhỏ.

Không phải một chiếc cầu.

Không phải một chiếc thuyền.

Một con đường xuất hiện ngay giữa vùng nước.

Hai bên là những bức tường nước.

Phía trước là bóng tối của đêm.

Phía sau là quân đội Ai Cập.

Và giữa tất cả những điều đó là một con đường mà trước đó không hề tồn tại.

Dân Israel bước xuống lòng biển.

Từng gia đình.

Từng người cha.

Từng người mẹ.

Từng đứa trẻ.

Từng đàn gia súc.

Họ bước đi giữa hai bức tường nước.

Có lẽ có những người vừa bước vừa nhìn sang hai bên.

Có lẽ có những người sợ rằng nước sẽ đổ xuống bất cứ lúc nào.

Có lẽ có những người vẫn chưa thể tin rằng mình đang thực sự đi giữa lòng biển.

Nhưng họ vẫn bước.

Và mỗi bước chân đưa họ xa hơn khỏi Ai Cập.

Điều quan trọng là dân Israel không chỉ rời khỏi một vùng đất.

Họ đang rời khỏi một thân phận.

Từ trước đến nay, họ là những người nô lệ.

Họ bị gọi bằng những tên gọi của một dân tộc bị trị.

Họ làm việc theo lệnh của người khác.

Họ không có quyền quyết định tương lai của mình.

Nhưng giờ đây, họ đang bước đi như một dân tộc được Thiên Chúa giải phóng.

Biển Đỏ trở thành ranh giới giữa cuộc đời cũ và cuộc đời mới.

Phía bên kia biển là một dân tộc đã được cứu.

Phía sau họ là Ai Cập.

Phía trước là sa mạc và một hành trình dài.

Nhưng họ không còn là những người đang bị Pharaô cai trị nữa.

Trong khi dân Israel đang đi qua biển, quân đội Ai Cập bắt đầu đuổi theo.

Pharaô không chịu buông tay.

Những chiến xa của ông tiến vào lòng biển.

Kỵ binh tiến theo.

Quân đội Ai Cập tưởng rằng họ có thể đi theo con đường mà Israel đã đi.

Nhưng họ đã không hiểu rằng con đường ấy không phải do sức mạnh của con người tạo ra.

Đó là con đường Thiên Chúa mở ra cho dân Người.

Khi quân Ai Cập tiến vào giữa lòng biển, Đức Chúa khiến đội quân của họ rơi vào tình trạng hỗn loạn.

Kinh Thánh kể:

“Đức Chúa làm cho bánh xe chiến xa của họ trật ra, khiến chúng khó lăn. Người Ai-cập mới nói: ‘Chúng ta phải chạy trốn dân Ít-ra-en, vì Đức Chúa chiến đấu cho họ chống lại người Ai-cập.’” (Xh 14,25).

Đây là khoảnh khắc quân Ai Cập bắt đầu nhận ra điều mà Pharaô đã nhiều lần từ chối.

Họ không chỉ đang truy đuổi một đoàn người yếu thế.

Họ đang chống lại Thiên Chúa.

Pharaô đã nhiều lần nhìn thấy quyền năng của Đức Chúa.

Nhưng ông vẫn cứng lòng.

Giờ đây, quân đội của ông đang ở giữa lòng biển.

Và con đường mà họ nghĩ rằng mình có thể sử dụng để bắt kịp Israel sẽ trở thành nơi kết thúc cuộc truy đuổi.

Đức Chúa phán với Môsê:

“Hãy giơ tay trên biển, để nước ập xuống người Ai-cập, xuống chiến xa và kỵ binh của chúng.” (Xh 14,26).

Môsê giơ tay trên biển.

Khi trời gần sáng, biển trở lại trạng thái bình thường.

Nước đổ xuống.

Các chiến xa và kỵ binh bị cuốn đi.

Quân đội Pharaô, đội quân đã từng khiến dân Israel sợ hãi, không còn có thể tiếp tục truy đuổi họ.

Kinh Thánh viết:

“Nước trở lại, tràn ngập chiến xa và kỵ binh của toàn thể đạo binh Pharaô đã đuổi theo con cái Ít-ra-en vào lòng biển. Không một ai trong bọn chúng còn sống sót.” (Xh 14,28).

Còn dân Israel đã đi trên đất khô giữa lòng biển.

Đức Chúa đã cứu Israel khỏi tay người Ai Cập.

Dân Israel nhìn thấy người Ai Cập chết trên bờ biển.

Và khi nhìn thấy quyền năng của Đức Chúa, họ tin vào Người và tin vào ông Môsê, tôi tớ Người (Xh 14,30-31).

Có một điều rất quan trọng trong trình thuật này.

Dân Israel đã từng tin rằng Môsê đã đưa họ đến chỗ chết.

Họ đã trách móc ông.

Họ muốn quay trở lại Ai Cập.

Nhưng sau khi vượt qua biển, họ nhìn thấy mọi thứ bằng một ánh mắt khác.

Trước đó, họ chỉ nhìn thấy biển.

Sau đó, họ nhìn thấy con đường.

Trước đó, họ chỉ nhìn thấy quân đội Ai Cập.

Sau đó, họ nhìn thấy quyền năng của Thiên Chúa.

Trước đó, họ nghĩ rằng cuộc hành trình đã kết thúc.

Sau đó, họ nhận ra rằng Thiên Chúa mới chỉ bắt đầu đưa họ đến tự do.

Đây là một trong những điểm sâu sắc nhất của câu chuyện Vượt qua Biển Đỏ.

Thiên Chúa không hứa với dân Israel rằng họ sẽ không bao giờ gặp biển.

Người cũng không hứa rằng họ sẽ không bao giờ bị kẻ thù truy đuổi.

Người không nói rằng hành trình đến tự do sẽ luôn dễ dàng.

Nhưng Người hứa rằng họ sẽ không phải đối diện với tất cả những điều đó một mình.

Khi phía trước là biển, Thiên Chúa có thể mở ra một con đường.

Khi phía sau là kẻ thù, Thiên Chúa có thể trở thành thành lũy bảo vệ.

Khi đêm tối bao phủ, Người có thể trở thành ánh sáng.

Và khi con người không còn biết phải đi đâu, Người vẫn biết con đường.

Nhưng có một điều khác cũng cần được nhận ra.

Vượt qua Biển Đỏ không có nghĩa là dân Israel đã đến đích.

Họ chỉ mới bắt đầu.

Phía sau là Ai Cập.

Nhưng phía trước là sa mạc.

Và sa mạc sẽ đặt ra những thử thách mới.

Dân Israel sẽ đói.

Họ sẽ khát.

Họ sẽ than trách.

Họ sẽ nhớ về Ai Cập.

Họ sẽ nhiều lần tự hỏi liệu việc rời khỏi Ai Cập có phải là một sai lầm hay không.

Điều đó cho thấy tự do không chỉ là rời khỏi một nơi.

Tự do còn là học cách sống như một người tự do.

Một người đã sống quá lâu trong cảnh nô lệ có thể được mở cửa nhà tù, nhưng vẫn sợ bước ra.

Một dân tộc có thể được giải thoát khỏi tay kẻ áp bức, nhưng vẫn phải học cách tin tưởng, vâng phục và sống theo một giao ước mới.

Biển Đỏ đã chia đôi cuộc đời của dân Israel.

Một bên là cuộc đời dưới quyền Pharaô.

Một bên là cuộc đời dưới sự dẫn dắt của Thiên Chúa.

Nhưng chính giữa hai bên là nước.

Và dân Israel phải bước qua nước.

Đối với truyền thống Kitô giáo, biến cố này mang một ý nghĩa đặc biệt sâu sắc. Trong ánh sáng của Đức Kitô, cuộc vượt qua Biển Đỏ được nhìn như một hình ảnh báo trước về cuộc giải thoát khỏi tội lỗi và sự chết. Phụng vụ Công giáo, đặc biệt trong Đêm Vọng Phục Sinh, đặt trình thuật Xuất Hành 14 vào trung tâm của lịch sử cứu độ; việc dân Israel được cứu qua nước được liên kết với mầu nhiệm Thánh Tẩy và cuộc Vượt Qua của Đức Kitô.

Đây không có nghĩa là chúng ta đơn giản đồng nhất mọi chi tiết của câu chuyện Biển Đỏ với một biến cố Tân Ước.

Nhưng trong toàn bộ lịch sử cứu độ, Thiên Chúa thường dùng những biến cố trước đó để chuẩn bị cho những điều lớn lao hơn.

Dân Israel được giải thoát khỏi cảnh nô lệ.

Người Kitô hữu được mời gọi bước ra khỏi sự nô lệ của tội lỗi.

Dân Israel đi qua nước để bước vào một cuộc sống mới.

Người tín hữu bước vào đời sống mới trong Đức Kitô qua Bí tích Thánh Tẩy.

Dân Israel không thể tự mình mở biển.

Con người cũng không thể tự mình cứu mình khỏi tội lỗi.

Cuộc giải thoát luôn bắt đầu từ sáng kiến của Thiên Chúa.

Nhưng dân Israel vẫn phải bước đi.

Và người Kitô hữu cũng được mời gọi bước đi trong đức tin.

Có những người muốn Thiên Chúa mở đường, nhưng lại không muốn bước vào con đường ấy.

Có những người cầu xin được giải thoát, nhưng khi Thiên Chúa mở ra một lối đi mới, họ lại quay về với điều cũ.

Có những người muốn có một cuộc đời mới, nhưng vẫn muốn giữ lại tất cả những gì thuộc về cuộc đời cũ.

Dân Israel không thể vừa bước về Đất Hứa vừa quay lại làm nô lệ cho Pharaô.

Họ phải đi.

Một cuộc vượt qua thực sự luôn đòi hỏi sự chuyển động.

Câu chuyện Biển Đỏ cũng đặt ra một câu hỏi sâu sắc về nỗi sợ hãi.

Dân Israel sợ biển.

Họ sợ quân đội Ai Cập.

Họ sợ chết.

Nhưng Thiên Chúa không bảo họ rằng không có gì đáng sợ.

Người chỉ bảo họ đừng để nỗi sợ quyết định tất cả.

“Đừng sợ! Cứ đứng vững, rồi các ngươi sẽ thấy việc Đức Chúa làm hôm nay để cứu thoát các ngươi.” (Xh 14,13).

Có thể điều đó cũng có nghĩa là:

Đừng để nỗi sợ khiến ngươi quay trở lại nơi Thiên Chúa đã giải thoát ngươi.

Đừng để một khó khăn phía trước khiến ngươi quên mất những gì Thiên Chúa đã làm trong quá khứ.

Đừng để một vùng biển khiến ngươi quên rằng Thiên Chúa vẫn đang dẫn đường.

Bởi vì đôi khi, điều chúng ta gọi là ngõ cụt lại chính là nơi Thiên Chúa chuẩn bị mở ra một con đường mà chúng ta chưa từng nghĩ đến.

Sau khi chứng kiến cuộc giải thoát, ông Môsê và con cái Israel cất lên một bài ca.

Đó là bài ca đầu tiên được ghi lại trong Kinh Thánh.

Họ không còn than trách.

Không còn hoảng sợ.

Không còn hỏi tại sao mình bị đưa ra khỏi Ai Cập.

Giờ đây, họ ca ngợi Đức Chúa.

Môsê hát:

“Tôi xin hát mừng Đức Chúa, Đấng cao cả uy hùng: kỵ binh cùng chiến mã, Người xô xuống đại dương. Đức Chúa là sức mạnh tôi, là khúc ca của tôi, Người đã cứu độ tôi.” (Xh 15,1-2).

Bài ca ấy được cất lên sau khi họ vượt qua.

Không phải trước đó.

Trước khi biển mở ra, họ chỉ có nỗi sợ.

Trước khi nhìn thấy con đường, họ chỉ có những câu hỏi.

Nhưng sau khi đi qua, họ có thể nhìn lại và nhận ra rằng Thiên Chúa đã luôn ở đó.

Đôi khi, chúng ta cũng chỉ hiểu được con đường sau khi đã đi qua nó.

Khi đang ở giữa thử thách, chúng ta không hiểu tại sao mọi chuyện lại xảy ra.

Chúng ta không hiểu tại sao Thiên Chúa lại dẫn mình đến một nơi khó khăn.

Chúng ta không hiểu tại sao cánh cửa này đóng lại trong khi cánh cửa khác chưa mở ra.

Nhưng có thể, giống như dân Israel, chúng ta đang đứng trước một vùng biển.

Và điều chúng ta cần không phải là biết trước toàn bộ con đường.

Chúng ta chỉ cần đủ đức tin để bước tiếp bước kế tiếp.

Biển Đỏ là một trong những câu chuyện lớn nhất của Kinh Thánh bởi vì nó nói về một sự thật rất căn bản:

Thiên Chúa có thể cứu con người ngay tại nơi con người nghĩ rằng mình không thể được cứu.

Dân Israel không có lối thoát.

Nhưng Thiên Chúa có.

Họ không có sức mạnh để chống lại quân đội Pharaô.

Nhưng Thiên Chúa có.

Họ không thể đi xuyên qua biển.

Nhưng Thiên Chúa có thể mở một con đường.

Và có lẽ đó là lý do tại sao câu chuyện này vẫn tiếp tục được kể qua hàng ngàn năm.

Bởi vì trong mỗi thời đại, con người vẫn có những “Ai Cập” của riêng mình.

Có những điều khiến chúng ta cảm thấy bị giam giữ.

Có những nỗi sợ hãi luôn đuổi theo phía sau.

Có những vùng biển khiến chúng ta nghĩ rằng mình không thể vượt qua.

Có những lúc chúng ta đứng giữa một hoàn cảnh mà dường như không còn bất kỳ lựa chọn nào.

Phía sau là quá khứ.

Phía trước là điều chưa biết.

Và chúng ta chỉ có thể đứng đó, sợ hãi.

Nhưng câu chuyện về dân Israel nhắc nhở rằng một cuộc hành trình với Thiên Chúa không phải lúc nào cũng có sẵn một con đường rõ ràng.

Đôi khi, con đường chỉ xuất hiện sau khi chúng ta dám bước đi trong đức tin.

Dân Israel đã không tự mở được Biển Đỏ.

Nhưng họ phải bước vào con đường mà Thiên Chúa mở ra.

Môsê không tự mình cứu dân Israel.

Nhưng ông phải giơ tay theo lệnh truyền của Thiên Chúa.

Cột mây và cột lửa không đưa dân Israel đến Đất Hứa trong một ngày.

Nhưng chúng dẫn họ từng bước qua đêm tối và sa mạc.

Và đó có thể cũng là cách Thiên Chúa hoạt động trong cuộc đời mỗi người.

Người không luôn luôn cho chúng ta thấy toàn bộ hành trình.

Người chỉ cho chúng ta đủ ánh sáng để đi bước tiếp theo.

Dân Israel đã bước qua Biển Đỏ.

Nhưng sau đó, họ vẫn còn phải đi qua sa mạc.

Họ vẫn còn phải học cách tin tưởng.

Họ vẫn còn phải học cách sống như một dân tộc tự do.

Và chúng ta cũng vậy.

Một cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa không có nghĩa là mọi khó khăn sẽ biến mất ngay lập tức.

Nhưng nó có thể thay đổi cách chúng ta bước qua những khó khăn ấy.

Biển có thể vẫn rộng.

Sa mạc có thể vẫn dài.

Con đường có thể vẫn gian nan.

Nhưng người đã biết rằng Thiên Chúa có thể mở đường giữa lòng biển sẽ không còn nhìn những bức tường trước mặt theo cùng một cách nữa.

Bởi vì họ biết rằng điều con người gọi là không thể đôi khi lại chính là nơi quyền năng của Thiên Chúa được tỏ lộ rõ nhất.

Và rồi, sau khi đi qua biển, dân Israel bắt đầu một cuộc sống mới.

Không còn là những người nô lệ của Pharaô.

Họ là dân của Đức Chúa.

Họ chưa hoàn hảo.

Họ vẫn sẽ sợ hãi.

Vẫn sẽ than trách.

Vẫn sẽ phạm sai lầm.

Nhưng họ đã đi qua một ranh giới không thể quay lại.

Biển Đỏ đã nằm phía sau.

Ai Cập đã nằm phía sau.

Và phía trước, dù chưa biết điều gì đang chờ đợi, là con đường mà Thiên Chúa đã chuẩn bị.

Có lẽ mỗi người chúng ta cũng đang đứng trước một Biển Đỏ nào đó.

Có thể đó là một nỗi sợ hãi.

Một quyết định.

Một sự thay đổi.

Một quá khứ mà chúng ta chưa thể buông bỏ.

Một con đường mới mà chúng ta chưa đủ can đảm để bước vào.

Phía sau có thể là những điều quen thuộc.

Phía trước có thể là những điều khiến chúng ta run sợ.

Nhưng câu chuyện của Môsê và dân Israel nhắc chúng ta rằng không phải mọi con đường đều xuất hiện trước khi chúng ta bước đi.

Có những con đường chỉ được nhìn thấy khi chúng ta tin tưởng đủ để tiến về phía trước.

Và khi chúng ta đứng trước biển, không biết phải làm gì, lời của Môsê vẫn vang vọng qua hàng ngàn năm:

“Đừng sợ! Cứ đứng vững, rồi các ngươi sẽ thấy việc Đức Chúa làm hôm nay để cứu thoát các ngươi.” (Xh 14,13).

Bởi vì đôi khi, Thiên Chúa không đưa chúng ta đi vòng qua biển.

Người mở một con đường ngay giữa lòng biển.

Và điều chúng ta cần làm là bước đi.

Tác giả: Life Storist

Life Storist là nơi lưu giữ và sẻ chia những câu chuyện ý nghĩa về đức tin Công giáo cùng những giá trị đẹp đẽ trong cuộc sống thường ngày.