Giuse bị bán sang Ai Cập: Bi kịch của ghen tị và hành trình quan phòng dẫn đến ơn cứu độ
Giuse là con trai của Giacóp (Israel), người được sinh ra trong giai đoạn cuối của hành trình các tổ phụ. Ông là con của bà Rachel, người vợ mà Giacóp yêu thương nhất. Chính vì thế, Giuse được cha mình đặc biệt yêu quý hơn các anh em khác.
Kinh Thánh cho biết:
"Israel yêu Giuse hơn tất cả các con trai mình, vì ông là con của tuổi già." (St 37,3)
Tình yêu đặc biệt này được biểu lộ qua một dấu chỉ cụ thể: chiếc áo dài nhiều màu mà Giacóp đã may cho Giuse. Chiếc áo ấy trở thành biểu tượng của sự ưu ái, nhưng đồng thời cũng là khởi đầu của sự ganh ghét.
Các anh của Giuse bắt đầu nhìn ông với con mắt không thiện cảm. Sự ghen tị âm thầm lớn dần và biến thành thù hận.
Mọi chuyện trở nên nghiêm trọng hơn khi Giuse kể lại những giấc mơ mà ông đã thấy.
Trong một giấc mơ, ông thấy các bó lúa của các anh cúi xuống chào bó lúa của mình.
Trong một giấc mơ khác, ông thấy mặt trời, mặt trăng và mười một ngôi sao cúi lạy ông.
Những giấc mơ này không phải là sự kiêu ngạo của Giuse, nhưng là dấu chỉ về một kế hoạch Thiên Chúa dành cho ông. Tuy nhiên, các anh ông lại hiểu điều đó theo hướng tiêu cực.
Kinh Thánh ghi lại:
"Các anh em ganh tị với ông." (St 37,11)
Từ ganh tị, họ chuyển sang thù ghét.
Và từ thù ghét, họ đi đến một quyết định bi kịch.
Một ngày nọ, khi Giuse được cha sai đi thăm các anh đang chăn chiên ở Sikhem, họ nhìn thấy ông từ xa.
Họ nói với nhau:
"Kìa, thằng nằm mơ đang đến!" (St 37,19)
Câu nói ấy chứa đầy sự khinh miệt.
Họ bàn tính giết Giuse, nhưng sau đó Ruben can ngăn và đề nghị không đổ máu.
Cuối cùng, họ quyết định ném Giuse xuống một cái giếng khô.
Kinh Thánh kể:
"Họ bắt lấy ông, lột áo dài nhiều màu ông đang mặc và ném ông xuống giếng." (St 37,23-24)
Hình ảnh ấy rất mạnh: người con được cha yêu thương, nay bị chính anh em mình lột bỏ phẩm giá và bỏ mặc trong bóng tối.
Sau đó, khi thấy một đoàn thương nhân Ismael đi ngang qua, Giuđa đề nghị bán Giuse cho họ.
"Thà bán nó cho người Ismael còn hơn là giết nó." (St 37,27)
Giuse bị bán với giá hai mươi đồng bạc và bị đưa sang Ai Cập.
"Họ đem Giuse bán cho người Ai Cập." (St 37,28)
Đây là bước ngoặt lớn trong cuộc đời ông.
Từ một người con tự do trong gia đình Giacóp, Giuse trở thành một nô lệ bị bán như hàng hóa.
Đối với cái nhìn của con người, đây là một bi kịch không thể hiểu nổi.
Một người công chính, trung thành, không làm điều ác, lại bị phản bội và loại bỏ bởi chính gia đình mình.
Tuy nhiên, Kinh Thánh không dừng lại ở bi kịch.
Một chi tiết quan trọng được lặp lại nhiều lần trong các trình thuật về Giuse là sự hiện diện âm thầm của Thiên Chúa.
Dù bị bán sang Ai Cập, Giuse không bị Thiên Chúa bỏ rơi.
Đây là điểm then chốt trong thần học về Giuse: sự quan phòng của Thiên Chúa hoạt động ngay cả trong những biến cố đau thương nhất.
Thư Cựu Ước và truyền thống Công giáo nhìn thấy nơi Giuse hình ảnh của người công chính chịu đau khổ nhưng không đánh mất niềm tin.
Khi đến Ai Cập, Giuse bị bán cho ông Potiphar, một viên quan của Pharaô.
Dù là nô lệ, ông được Thiên Chúa chúc phúc, và mọi việc ông làm đều thành công.
Sách Sáng Thế nhấn mạnh:
"Đức Chúa ở cùng Giuse, nên ông trở nên người thành đạt." (St 39,2)
Nhưng con đường của ông không dừng lại ở đó.
Một biến cố khác lại xảy ra khi bà vợ của Potiphar vu cáo ông và khiến ông bị tống vào ngục.
Như vậy, Giuse từ nô lệ lại trở thành tù nhân.
Tuy nhiên, ngay cả trong ngục tối, Kinh Thánh vẫn lặp lại cùng một xác tín:
"Đức Chúa ở cùng Giuse." (St 39,21)
Điều này cho thấy một chân lý nền tảng: sự hiện diện của Thiên Chúa không bị giới hạn bởi hoàn cảnh.
Ngài hiện diện trong nhà cha ông.
Ngài hiện diện trong giếng sâu.
Ngài hiện diện trong nô lệ.
Ngài hiện diện trong ngục tù.
Và Ngài tiếp tục dẫn dắt lịch sử theo kế hoạch của mình.
Trong truyền thống Công giáo, Giuse được xem như hình ảnh báo trước Đức Giêsu Kitô.
Giuse bị anh em phản bội.
Đức Giêsu cũng bị chính dân Ngài từ chối.
Giuse bị bán với giá bạc.
Đức Giêsu cũng bị phản bội với giá ba mươi đồng bạc.
Giuse bị hạ xuống tận cùng của xã hội.
Đức Giêsu cũng đi vào con đường khổ nạn và thập giá.
Nhưng cũng như Giuse, Đức Giêsu không bị sự dữ chiến thắng.
Từ chính những biến cố tưởng như thất bại, Thiên Chúa đã mở ra con đường cứu độ.
Sau này, khi trở thành người quyền thế tại Ai Cập, Giuse sẽ cứu gia đình mình khỏi nạn đói và nói một câu nổi tiếng:
"Anh em định làm điều xấu cho tôi, nhưng Thiên Chúa lại định biến thành điều tốt." (St 50,20)
Câu nói ấy tóm gọn toàn bộ thần học của câu chuyện Giuse.
Cái ác của con người không bao giờ là tiếng nói cuối cùng.
Quyền năng của Thiên Chúa luôn lớn hơn tội lỗi.
Và lịch sử luôn nằm trong bàn tay quan phòng của Ngài.
Đối với người Kitô hữu hôm nay, câu chuyện Giuse bị bán sang Ai Cập mang nhiều bài học sâu sắc. Nó giúp con người hiểu rằng không phải mọi đau khổ đều là dấu chỉ Thiên Chúa vắng mặt. Ngược lại, đôi khi chính trong đau khổ, Thiên Chúa đang thực hiện những kế hoạch lớn lao mà con người chưa thể hiểu ngay lập tức. Giuse đã đi qua bóng tối của phản bội, nô lệ và tù đày, nhưng chính những biến cố ấy đã dẫn ông đến vai trò cứu độ gia đình mình và chuẩn bị cho dân Israel hình thành.
Giuse bị bán sang Ai Cập không chỉ là một câu chuyện gia đình cổ xưa, mà còn là lời mời gọi tín thác vào Thiên Chúa trong mọi hoàn cảnh. Khi con người không còn hiểu điều gì đang xảy ra, họ được mời gọi nhớ rằng Thiên Chúa vẫn đang hoạt động. Và như hành trình của Giuse cho thấy, điều tưởng như là kết thúc đôi khi lại chính là khởi đầu của một kế hoạch cứu độ lớn lao hơn.
Life Storist là nơi lưu giữ và sẻ chia những câu chuyện ý nghĩa về đức tin Công giáo cùng những giá trị đẹp đẽ trong cuộc sống thường ngày.