Tên Trộm Lành: Chứng nhân của lòng thương xót trong giờ phút cuối đời
Trong số những nhân vật xuất hiện trong cuộc Thương Khó của Đức Giêsu, Tên Trộm Lành là một người đặc biệt. Ông không phải là một Tông đồ, cũng không phải là một môn đệ đã theo Chúa trong suốt những năm tháng rao giảng. Tin Mừng không cho biết nhiều về cuộc đời của ông trước khi bị kết án. Chúng ta không biết tuổi tác, gia đình hay những biến cố đã dẫn ông đến con đường tội lỗi. Điều duy nhất Kinh Thánh xác nhận là ông bị đóng đinh cùng với Đức Giêsu như một phạm nhân.
Thế nhưng, dù xuất hiện rất ngắn ngủi trong Tin Mừng, ông lại để lại một dấu ấn sâu sắc trong lịch sử Kitô giáo. Nơi con người ấy, chúng ta nhìn thấy sức mạnh của sự hoán cải, lòng khiêm nhường nhận lỗi và niềm tin được đặt đúng chỗ trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời.
Biến cố về Tên Trộm Lành được ghi lại rõ nhất trong Tin Mừng theo Thánh Luca. Khi Đức Giêsu bị dẫn lên đồi Canvê để chịu đóng đinh, có hai người gian phi cũng bị kết án cùng Người.
Thánh Luca thuật lại:
"Người ta còn điệu hai tên gian phi nữa cùng đi để xử tử với Người." (Lc 23,32)
Tại nơi gọi là Đồi Sọ, Đức Giêsu bị đóng đinh ở giữa, còn hai người gian phi bị đóng đinh hai bên. Khung cảnh ấy thật đau thương. Chúa Giêsu, Đấng vô tội, bị đối xử như một tội phạm. Trong khi đó, những người xung quanh không ngừng chế giễu Người.
Các thủ lãnh Do Thái nhạo báng:
"Hắn đã cứu người khác thì cứu lấy mình đi, nếu thật hắn là Đấng Kitô của Thiên Chúa." (Lc 23,35)
Những người lính cũng chế giễu Người. Ngay cả một trong hai người bị đóng đinh bên cạnh cũng tham gia vào những lời xúc phạm ấy.
Thánh Luca kể:
"Một trong hai tên gian phi bị treo trên thập giá cũng nhục mạ Người: 'Ông không phải là Đấng Kitô sao? Hãy tự cứu ông và cứu cả chúng tôi với!'" (Lc 23,39)
Trong khi một người tiếp tục chống đối, người còn lại lại có một thái độ hoàn toàn khác.
Ông lên tiếng trách người kia:
"Mày đang chịu chung một hình phạt, vậy mà cả Thiên Chúa mày cũng không biết sợ! Phần chúng ta, chịu thế này là đích đáng, vì xứng với việc đã làm. Chứ ông này đâu có làm điều gì trái." (Lc 23,40-41)
Đây là một trong những lời tuyên xưng đáng chú ý nhất trong cuộc Thương Khó.
Giữa lúc phần lớn mọi người quay lưng với Đức Giêsu, người tử tội ấy lại nhận ra sự vô tội của Người.
Giữa lúc các môn đệ phần lớn đã tản đi vì sợ hãi, ông lại công khai bênh vực Chúa.
Giữa lúc Đức Giêsu đang bị đóng đinh trong đau khổ và nhục nhã, ông vẫn nhìn thấy nơi Người điều mà nhiều người khác không nhận ra.
Đó là khởi đầu của đức tin.
Điều đáng chú ý là lời nói của người gian phi không chỉ thể hiện sự nhìn nhận tội lỗi của bản thân, mà còn cho thấy một tâm hồn đang thực sự hoán cải.
Ông không đổ lỗi cho hoàn cảnh.
Ông không tìm cách biện minh cho những sai lầm của mình.
Ông thừa nhận rằng bản án mình đang chịu là hậu quả của những việc đã làm.
Sự thành thật ấy là bước đầu tiên trên con đường trở về với Thiên Chúa.
Trong truyền thống Kitô giáo, sự hoán cải luôn bắt đầu từ việc nhận ra sự thật về chính mình. Không ai có thể đón nhận lòng thương xót nếu không nhìn nhận mình cần được thương xót.
Sau khi nhìn nhận tội lỗi của bản thân và tuyên bố sự vô tội của Đức Giêsu, người gian phi đã thưa với Người một lời cầu nguyện vô cùng đơn sơ:
"Ông Giêsu ơi, khi ông vào Nước của ông, xin nhớ đến tôi!" (Lc 23,42)
Đây là một trong những lời cầu nguyện ngắn nhất trong Kinh Thánh, nhưng cũng là một trong những lời cầu nguyện đẹp nhất.
Ông không xin được tháo khỏi thập giá.
Ông không xin kéo dài mạng sống.
Ông không xin thoát khỏi đau khổ.
Ông chỉ xin được Đức Giêsu nhớ đến mình.
Đằng sau lời cầu xin đơn sơ ấy là một đức tin đáng kinh ngạc.
Khi nhìn bằng con mắt con người, Đức Giêsu lúc ấy đang ở trong tình trạng thất bại hoàn toàn. Người bị kết án, bị đánh đập, bị sỉ nhục và đang hấp hối trên thập giá.
Thế nhưng người tử tội ấy vẫn tin rằng Đức Giêsu có một Vương Quốc.
Ông tin rằng cái chết không phải là điểm kết thúc.
Ông tin rằng Đức Giêsu có quyền năng cứu độ.
Đó là một đức tin vượt xa những gì mắt thường có thể nhìn thấy.
Đáp lại lời cầu xin ấy, Đức Giêsu đã trao cho ông một lời hứa làm thay đổi toàn bộ số phận của mình:
"Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng." (Lc 23,43)
Đây là một trong những lời an ủi đẹp nhất của toàn bộ Tin Mừng.
Không có thời gian dài để đền tội.
Không có những việc lành lớn lao.
Không có cơ hội để sửa chữa quá khứ.
Chỉ có một trái tim chân thành quay về với Thiên Chúa trong giờ phút cuối cùng.
Và lòng thương xót của Chúa đã mở rộng cánh cửa Thiên Đàng cho ông.
Qua câu chuyện ấy, Giáo hội nhìn thấy một chân lý quan trọng về ơn cứu độ.
Con người không được cứu nhờ công trạng riêng của mình, nhưng nhờ ân sủng của Thiên Chúa.
Điều đó không có nghĩa là đời sống đạo đức không quan trọng. Trái lại, người Kitô hữu được mời gọi sống thánh thiện mỗi ngày. Tuy nhiên, câu chuyện của Tên Trộm Lành nhắc nhở rằng không ai có thể tự cứu mình. Ơn cứu độ luôn là món quà đến từ Thiên Chúa.
Trong nhiều thế kỷ, các Giáo phụ và các nhà thần học đã suy niệm về cuộc gặp gỡ giữa Đức Giêsu và Tên Trộm Lành.
Thánh Augustinô từng nhận xét rằng nơi hai người gian phi bị đóng đinh cạnh Chúa, chúng ta thấy hình ảnh của toàn thể nhân loại. Cả hai đều là tội nhân. Cả hai đều đứng trước cùng một Đấng Cứu Độ. Nhưng một người khép lòng lại, còn người kia mở lòng đón nhận ân sủng.
Điều đó cho thấy Thiên Chúa luôn trao ban cơ hội cứu độ, nhưng con người vẫn phải tự do đáp lại lời mời gọi ấy.
Truyền thống Kitô giáo phương Đông và phương Tây sau này thường gọi người gian phi hoán cải là Dismas hay Đimas. Tuy nhiên, tên gọi này không xuất hiện trong Kinh Thánh mà đến từ các truyền thống Kitô giáo cổ xưa. Dù vậy, điều quan trọng không phải là tên tuổi của ông, mà là chứng tá đức tin mà ông để lại.
Có thể nói rằng Tên Trộm Lành là người đầu tiên được Đức Kitô chịu đóng đinh mở cửa Thiên Đàng cho bước vào.
Điều này mang một ý nghĩa thiêng liêng sâu sắc.
Ngay khi công trình cứu độ được hoàn tất trên thập giá, hoa trái đầu tiên của lòng thương xót đã xuất hiện.
Không phải là một vị lãnh đạo tôn giáo.
Không phải là một học giả Kinh Thánh.
Không phải là một người công chính nổi tiếng.
Mà là một tội nhân biết ăn năn.
Thông điệp ấy vẫn còn nguyên giá trị cho đến hôm nay.
Nhiều người cảm thấy mình không xứng đáng đến với Thiên Chúa vì những lỗi lầm trong quá khứ. Có người mang trong lòng mặc cảm về những sai lầm đã phạm. Có người nghĩ rằng mình đã đi quá xa để có thể quay trở lại.
Tên Trộm Lành cho thấy không ai nằm ngoài tầm với của lòng thương xót Thiên Chúa.
Nếu một người tử tội trong những giờ phút cuối cùng vẫn có thể nhận được lời hứa Thiên Đàng, thì không ai nên tuyệt vọng về bản thân mình.
Tuy nhiên, câu chuyện ấy cũng không phải là lý do để trì hoãn việc hoán cải.
Không ai biết ngày giờ cuối cùng của cuộc đời mình.
Tên Trộm Lành được cứu trong giờ phút cuối, nhưng đó không phải là điều để con người ỷ lại. Trái lại, đó là lời mời gọi hãy trở về với Chúa ngay hôm nay, khi chúng ta vẫn còn thời gian để sống, yêu thương và làm chứng cho Tin Mừng.
Một khía cạnh khác rất đáng suy ngẫm là lời cầu nguyện của người gian phi. Ông không xin những điều lớn lao. Ông chỉ xin được Chúa nhớ đến mình.
Trong đời sống đức tin, đôi khi con người quá bận tâm đến những nhu cầu vật chất mà quên mất điều quan trọng nhất là được thuộc về Thiên Chúa. Tên Trộm Lành nhắc chúng ta rằng hạnh phúc đích thực không nằm ở việc thoát khỏi mọi đau khổ, nhưng ở việc được ở cùng Chúa.
Đó cũng chính là nội dung của lời hứa mà Đức Giêsu dành cho ông:
"Hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng."
Trọng tâm của lời hứa ấy không chỉ là Thiên Đàng, mà là được ở với Đức Kitô. Bởi nơi nào có Chúa hiện diện, nơi đó có sự sống, bình an và niềm vui viên mãn.
Khi suy niệm về Tên Trộm Lành, mỗi người Kitô hữu được mời gọi nhìn lại hành trình đức tin của mình. Chúng ta có đủ khiêm tốn để nhìn nhận những lỗi lầm của bản thân hay không? Chúng ta có đủ can đảm để tín thác nơi lòng thương xót của Chúa hay không? Và chúng ta có đang đặt niềm hy vọng của mình nơi Đức Kitô, Đấng duy nhất có thể dẫn đưa con người đến sự sống đời đời hay không?
Câu chuyện của Tên Trộm Lành là một trong những câu chuyện ngắn nhất nhưng cũng là một trong những câu chuyện đẹp nhất của Tin Mừng. Giữa bóng tối của đau khổ và cái chết, ánh sáng của lòng thương xót Thiên Chúa vẫn bừng lên. Giữa một đồi Canvê nhuốm máu và nước mắt, một tội nhân đã tìm được con đường dẫn đến Thiên Đàng.
Ước gì chứng tá đức tin của người tử tội năm xưa giúp mỗi người chúng ta luôn biết cậy trông vào tình yêu của Thiên Chúa, thành tâm hoán cải mỗi ngày và không bao giờ đánh mất niềm hy vọng vào lòng thương xót vô biên của Ngài. Bởi như Tên Trộm Lành đã khám phá trong những giờ phút cuối đời, chỉ cần một trái tim chân thành quay về với Chúa, cánh cửa cứu độ vẫn luôn rộng mở.
Life Storist là nơi lưu giữ và sẻ chia những câu chuyện ý nghĩa về đức tin Công giáo cùng những giá trị đẹp đẽ trong cuộc sống thường ngày.