Adam và Eva: Câu chuyện khởi đầu của nhân loại và mầu nhiệm tội nguyên tổ
Khi mở những trang đầu tiên của Kinh Thánh, chúng ta bắt gặp một khẳng định đầy uy nghi và sâu sắc:
"Lúc khởi đầu, Thiên Chúa sáng tạo trời đất." (St 1,1)
Toàn bộ lịch sử cứu độ bắt đầu từ lời tuyên xưng này. Vũ trụ không phải là kết quả của sự ngẫu nhiên. Con người không xuất hiện do một sức mạnh vô danh nào đó. Mọi sự đều bắt nguồn từ Thiên Chúa, Đấng tạo thành muôn loài bằng tình yêu và sự khôn ngoan vô biên.
Trong công trình sáng tạo ấy, con người giữ một vị trí đặc biệt.
Sách Sáng Thế thuật lại:
"Thiên Chúa sáng tạo con người theo hình ảnh mình, Thiên Chúa sáng tạo con người theo hình ảnh Thiên Chúa, Thiên Chúa sáng tạo họ có nam có nữ." (St 1,27)
Đây là một trong những câu quan trọng nhất của toàn bộ Kinh Thánh.
Khác với mọi loài thụ tạo khác, con người được dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa. Điều đó không có nghĩa con người giống Thiên Chúa về thể xác, bởi Thiên Chúa là thần khí. Hình ảnh Thiên Chúa nơi con người được thể hiện qua khả năng nhận biết, yêu thương, tự do và sống tương quan với Đấng Tạo Hóa.
Giáo lý Hội Thánh Công giáo dạy rằng con người là đỉnh cao của công trình sáng tạo hữu hình. Thiên Chúa không chỉ tạo dựng con người mà còn muốn họ được sống trong tình thân mật với Ngài.
Chính trong bối cảnh ấy, Kinh Thánh giới thiệu Adam và Eva.
Tên "Adam" trong tiếng Do Thái có liên hệ với từ chỉ đất đai. Điều này diễn tả rằng con người thuộc về thế giới thụ tạo và hoàn toàn lệ thuộc vào Thiên Chúa.
Sách Sáng Thế kể:
"Đức Chúa là Thiên Chúa lấy bụi từ đất nặn ra con người, thổi sinh khí vào lỗ mũi, và con người trở nên một sinh vật." (St 2,7)
Hình ảnh này mang ý nghĩa thần học sâu sắc.
Con người vừa thuộc về đất bụi vừa mang hơi thở của Thiên Chúa. Chúng ta không phải là Thiên Chúa nhưng cũng không chỉ là vật chất vô tri. Con người mang nơi mình phẩm giá đặc biệt vì được Thiên Chúa ban sự sống.
Sau khi tạo dựng Adam, Thiên Chúa đặt ông trong vườn Êđen.
Êđen được mô tả như một khu vườn tràn đầy sự sống, bình an và hạnh phúc. Đây không đơn thuần là một địa điểm địa lý mà còn là hình ảnh của sự hiệp thông trọn vẹn giữa Thiên Chúa và con người.
Trong khu vườn ấy, Adam sống trong tình bạn với Thiên Chúa.
Không có đau khổ.
Không có chết chóc.
Không có chia rẽ.
Không có tội lỗi.
Tuy nhiên, Thiên Chúa nhận thấy:
"Con người ở một mình thì không tốt." (St 2,18)
Đây là lần đầu tiên trong trình thuật sáng tạo xuất hiện điều được gọi là "không tốt".
Con người được tạo dựng để sống trong tương quan.
Vì thế, Thiên Chúa đã tạo dựng người nữ.
Sách Sáng Thế diễn tả:
"Đây là xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi." (St 2,23)
Qua trình thuật này, Kinh Thánh muốn khẳng định sự bình đẳng về phẩm giá giữa nam và nữ.
Eva không được tạo nên từ đầu hay từ chân của Adam, nhưng từ cạnh sườn ông. Hình ảnh ấy diễn tả rằng người nam và người nữ được dựng nên để sống trong tình yêu, sự hiệp nhất và bổ túc cho nhau.
Giáo hội nhìn thấy nơi đây nền tảng của hôn nhân và gia đình.
Tình yêu giữa Adam và Eva phản ánh phần nào tình yêu mà Thiên Chúa dành cho nhân loại.
Ban đầu, Adam và Eva sống trong tình trạng mà thần học gọi là "sự công chính nguyên thủy".
Họ sống trong hòa hợp với Thiên Chúa.
Hòa hợp với nhau.
Hòa hợp với chính mình.
Và hòa hợp với thiên nhiên.
Sách Sáng Thế mô tả:
"Hai người trần truồng mà không thấy xấu hổ trước mặt nhau." (St 2,25)
Chi tiết này không nhằm nói về tình trạng thể lý đơn thuần nhưng diễn tả sự trong sáng hoàn toàn của con người trước khi tội lỗi xuất hiện.
Thế nhưng, tự do luôn là một phần trong kế hoạch của Thiên Chúa.
Ngài không tạo dựng những cỗ máy biết vâng lời.
Ngài muốn con người tự do yêu mến Ngài.
Chính vì thế, Thiên Chúa đặt trong vườn Êđen cây biết lành biết dữ và truyền:
"Ngươi không được ăn." (St 2,17)
Lệnh truyền này không phải là một thử thách tùy tiện.
Đó là lời mời gọi con người nhìn nhận Thiên Chúa là Đấng Chủ Tể và tin tưởng vào sự khôn ngoan của Ngài.
Tuy nhiên, sự dữ đã xuất hiện.
Sách Sáng Thế giới thiệu con rắn như kẻ cám dỗ.
Truyền thống Kitô giáo hiểu rằng đằng sau hình ảnh ấy là Satan, thiên thần sa ngã chống lại Thiên Chúa.
Con rắn gieo vào lòng Eva sự nghi ngờ:
"Có thật Thiên Chúa bảo..." (St 3,1)
Đây là bước đầu tiên của mọi cám dỗ.
Sự dữ thường bắt đầu bằng việc làm cho con người nghi ngờ tình yêu và sự thiện hảo của Thiên Chúa.
Con rắn tiếp tục hứa hẹn:
"Ngày nào ông bà ăn trái cây đó, mắt ông bà sẽ mở ra và ông bà sẽ nên như những vị thần." (x. St 3,5)
Cám dỗ cốt lõi không phải là ăn một trái cây nào đó.
Cám dỗ thực sự là muốn thay thế Thiên Chúa.
Muốn tự quyết định điều thiện và điều ác.
Muốn trở thành trung tâm tuyệt đối của cuộc sống.
Adam và Eva đã sa ngã trước cám dỗ ấy.
Họ ăn trái cấm.
Và ngay lập tức hậu quả xuất hiện.
Điều đầu tiên xảy ra là sự đổ vỡ trong tương quan với Thiên Chúa.
Thay vì chạy đến với Ngài, họ tìm cách trốn tránh.
Tiếp đến là sự đổ vỡ trong tương quan với nhau.
Adam đổ lỗi cho Eva.
Eva đổ lỗi cho con rắn.
Tội lỗi tạo ra chia rẽ.
Tạo ra nghi kỵ.
Tạo ra ích kỷ.
Cuối cùng là sự đổ vỡ trong tương quan với thiên nhiên và chính bản thân mình.
Đau khổ, lao nhọc và sự chết bước vào lịch sử nhân loại.
Đây chính là điều Giáo hội gọi là tội nguyên tổ.
Giáo lý Hội Thánh Công giáo dạy rằng Adam và Eva đã phạm một tội có thật vào lúc khởi đầu lịch sử nhân loại.
Tội ấy không phải được truyền lại như một hành vi cá nhân nhưng như một tình trạng mất đi sự thánh thiện và công chính nguyên thủy.
Vì thế, mọi con người sinh ra đều cần đến ơn cứu độ của Đức Kitô.
Tuy nhiên, câu chuyện không kết thúc trong bi kịch.
Ngay giữa lúc công bố hình phạt, Thiên Chúa đã hé mở niềm hy vọng.
Ngài nói với con rắn:
"Ta sẽ gây mối thù giữa mi và người phụ nữ, giữa dòng giống mi và dòng giống người ấy; dòng giống đó sẽ đánh vào đầu mi." (St 3,15)
Các Giáo phụ gọi đây là "Tin Mừng tiên khởi".
Đó là lời hứa đầu tiên về Đấng Cứu Thế.
Ngay sau khi con người sa ngã, Thiên Chúa đã bắt đầu kế hoạch cứu độ.
Toàn bộ phần còn lại của Kinh Thánh chính là câu chuyện về việc Thiên Chúa thực hiện lời hứa ấy.
Trong Tân Ước, Thánh Phaolô nhiều lần so sánh Adam với Đức Giêsu Kitô.
Ngài viết:
"Vì nếu bởi một người mà sự chết đã xâm nhập, thì cũng nhờ một người mà kẻ chết được sống lại." (1 Cr 15,21)
Adam được gọi là người đầu tiên.
Đức Giêsu là Adam mới.
Nếu Adam mang đến tội lỗi thì Đức Giêsu mang đến ơn cứu độ.
Nếu Adam dẫn nhân loại vào sự chết thì Đức Giêsu mở ra con đường dẫn đến sự sống đời đời.
Thánh Phaolô còn viết:
"Như vì một người duy nhất sa ngã mà mọi người bị kết án, thì cũng nhờ một người duy nhất sống công chính mà mọi người được nên công chính và được sống." (Rm 5,18)
Qua Đức Kitô, Thiên Chúa không chỉ sửa chữa hậu quả của tội nguyên tổ mà còn ban cho con người một phẩm giá còn cao cả hơn trước.
Chính vì thế, câu chuyện Adam và Eva không chỉ là câu chuyện của quá khứ.
Đó là câu chuyện của mỗi người chúng ta.
Mỗi ngày, con người vẫn đứng trước cùng một chọn lựa.
Tin tưởng Thiên Chúa hay chỉ tin vào chính mình.
Vâng phục chân lý hay chạy theo cám dỗ.
Sống theo tình yêu hay sống theo ích kỷ.
Trong mỗi tội lỗi, chúng ta đều có thể nhận ra hình bóng của Adam và Eva.
Nhưng trong mỗi lần hoán cải, chúng ta cũng gặp được Đức Kitô, Đấng đến để nâng con người đứng dậy.
Ngày nay, nhiều người chỉ đọc câu chuyện Adam và Eva như một truyền thuyết cổ xưa hoặc một bài học luân lý đơn giản. Tuy nhiên, đối với Giáo hội, trình thuật này chứa đựng những chân lý nền tảng về con người và ơn cứu độ.
Nó giúp chúng ta hiểu vì sao thế giới vừa đẹp đẽ vừa đầy đau khổ.
Vì sao con người luôn khao khát điều thiện nhưng lại dễ sa ngã.
Và vì sao nhân loại cần đến Đức Giêsu Kitô.
Adam và Eva không chỉ nói về nguồn gốc của nhân loại mà còn nói về nguồn gốc của niềm hy vọng.
Bởi ngay từ khi con người phạm tội, Thiên Chúa đã không bỏ mặc họ.
Ngài đi tìm họ.
Ngài gọi họ.
Ngài hứa cứu họ.
Và cuối cùng, Ngài đã thực hiện lời hứa ấy nơi Đức Giêsu Kitô.
Ước gì khi suy niệm về Adam và Eva, chúng ta không chỉ nhìn thấy câu chuyện của hai con người đầu tiên nhưng còn nhận ra chính mình trong đó. Để rồi mỗi ngày biết chọn Thiên Chúa thay vì tội lỗi, biết đặt niềm tin vào tình yêu của Ngài và biết sống như những người con được cứu chuộc bởi Đức Kitô, Đấng đã đến để phục hồi điều mà tội lỗi từng phá hủy và dẫn đưa nhân loại trở về với Thiên Chúa là Cha yêu thương.
Life Storist là nơi lưu giữ và sẻ chia những câu chuyện ý nghĩa về đức tin Công giáo cùng những giá trị đẹp đẽ trong cuộc sống thường ngày.