Cha mẹ có đang yêu con theo cách con cần không?
Hầu hết cha mẹ đều yêu con.
Có lẽ trên đời này, rất ít tình yêu nào sâu sắc và bản năng như tình yêu của cha mẹ dành cho con. Từ ngày con còn chưa chào đời, cha mẹ đã bắt đầu lo lắng cho con. Lo con có khỏe mạnh không, có được ăn uống đầy đủ không, có bị lạnh không, có ngủ ngon không. Rồi khi con lớn hơn một chút, những nỗi lo cũng lớn dần theo từng bước chân của con. Cha mẹ lo con học hành không tốt, lo con bị bạn bè bắt nạt, lo con đi sai đường, lo con thất bại, lo con bị tổn thương.
Cha mẹ dành cho con những điều tốt nhất mà mình có thể.
Một bữa ăn ngon. Một ngôi trường tốt. Những bộ quần áo đẹp. Những món đồ chơi mà ngày trước chính cha mẹ từng ao ước nhưng không có được. Những buổi học thêm, những lớp năng khiếu, những chuyến đi, những khoản tiền tiết kiệm cho tương lai. Cha mẹ làm việc nhiều hơn, cố gắng nhiều hơn, chịu đựng nhiều hơn, tất cả chỉ vì muốn con có một cuộc sống tốt hơn mình.
Và khi con không nhận ra tất cả những điều đó, cha mẹ có thể buồn.
“Bố mẹ làm tất cả những điều này cũng chỉ vì con.”
Đó là một câu nói rất quen thuộc. Một câu nói xuất phát từ sự thật. Cha mẹ thực sự đã làm rất nhiều điều vì con. Nhưng đôi khi, giữa điều cha mẹ muốn trao đi và điều một đứa trẻ thật sự cần, vẫn tồn tại một khoảng cách mà không phải lúc nào người lớn cũng nhận ra.
Bởi vì yêu một người và yêu người đó theo cách họ cần đôi khi là hai điều khác nhau.
Cha mẹ có thể yêu con bằng cách làm việc thật nhiều để con có một cuộc sống đủ đầy. Nhưng điều con cần đôi khi chỉ là cha mẹ ngồi xuống bên cạnh và nghe con kể một câu chuyện rất nhỏ ở trường.
Cha mẹ có thể mua cho con món quà mà con từng mong muốn. Nhưng điều con nhớ lâu hơn có thể là buổi tối cha mẹ đã gác công việc sang một bên để cùng con chơi một trò chơi.
Cha mẹ có thể luôn cố gắng bảo vệ con khỏi mọi khó khăn. Nhưng điều con cần khi lớn lên đôi khi lại là cơ hội được tự mình thử sức, được mắc lỗi, được thất bại và học cách đứng dậy.
Cha mẹ có thể muốn con trở thành một người thành công. Nhưng điều con cần trước tiên có thể chỉ là cảm giác rằng dù con có thành công hay thất bại, con vẫn được yêu thương.
Đó là câu hỏi mà có lẽ mỗi người làm cha, làm mẹ đều nên một lần tự hỏi mình: “Mình có đang yêu con theo cách con cần không?”
Không phải để phủ nhận những hy sinh của cha mẹ. Cũng không phải để biến cha mẹ thành những người luôn sai, còn con cái luôn đúng. Nuôi dạy một đứa trẻ chưa bao giờ là một công việc dễ dàng. Cha mẹ cũng là những con người lần đầu làm cha mẹ. Họ cũng có những nỗi sợ, những giới hạn, những vết thương và những điều chưa từng được dạy cách xử lý.
Nhiều cha mẹ yêu con bằng chính cách mà họ từng được yêu.
Có người lớn lên trong một gia đình mà tình yêu được thể hiện bằng những bữa cơm nóng, bằng việc cha mẹ làm lụng vất vả, bằng những lời dặn dò ngắn gọn. Vì thế, khi có con, họ cũng cố gắng làm việc thật nhiều, lo cho con từng điều nhỏ nhất. Họ không thường xuyên nói lời yêu thương, không biết cách ôm con khi con buồn, không quen ngồi xuống để lắng nghe những cảm xúc phức tạp của con. Nhưng họ yêu con theo cách họ biết.
Có những cha mẹ từng lớn lên trong nghèo khó. Họ từng thiếu thốn, từng không có cơ hội học hành, từng phải tự mình đối mặt với những khó khăn của cuộc sống. Vì vậy, họ mong con phải học thật giỏi, phải có một nghề nghiệp ổn định, phải có một tương lai tốt hơn. Họ thúc giục con, kỳ vọng vào con, lo lắng mỗi khi con có vẻ chậm hơn người khác.
Trong lòng họ, đó là tình yêu.
Nhưng đôi khi, điều cha mẹ gọi là “lo cho tương lai của con” lại trở thành áp lực mà con phải mang theo mỗi ngày.
Một đứa trẻ có thể hiểu rằng cha mẹ muốn mình học tốt. Nhưng nếu mỗi điểm số thấp đều đi kèm với sự thất vọng, mỗi lần thất bại đều khiến cha mẹ nổi giận, mỗi thành tích đều nhanh chóng trở thành một kỳ vọng mới, đứa trẻ có thể dần dần cảm thấy rằng mình chỉ có giá trị khi mình làm tốt.
Nó bắt đầu sợ điểm kém.
Sợ mắc lỗi.
Sợ làm cha mẹ thất vọng.
Sợ không trở thành người mà cha mẹ mong muốn.
Và đôi khi, điều đáng buồn nhất không phải là một đứa trẻ thất bại. Mà là một đứa trẻ không dám thử vì quá sợ thất bại.
Cha mẹ muốn con mạnh mẽ, nhưng đôi khi lại không cho con cơ hội được yếu đuối.
Khi con khóc, cha mẹ nói: “Có gì đâu mà khóc.”
Khi con sợ hãi, cha mẹ nói: “Con phải mạnh mẽ lên.”
Khi con buồn, cha mẹ nói: “Chuyện nhỏ như vậy mà cũng buồn.”
Có thể cha mẹ chỉ muốn con vượt qua cảm xúc đó thật nhanh. Có thể cha mẹ sợ rằng nếu để con khóc quá lâu, con sẽ trở nên yếu đuối. Có thể cha mẹ tin rằng cuộc sống ngoài kia vốn khắc nghiệt, và con cần phải học cách chịu đựng từ sớm.
Nhưng một đứa trẻ không học được cách mạnh mẽ chỉ vì người lớn bảo nó đừng khóc.
Đôi khi, một đứa trẻ trở nên mạnh mẽ hơn sau khi nó được phép khóc trong một nơi an toàn.
Con cần biết rằng buồn là một cảm xúc bình thường. Sợ hãi không có nghĩa là yếu đuối. Mắc lỗi không có nghĩa là mình là một đứa trẻ tồi tệ. Thất bại không có nghĩa là mình không còn xứng đáng được yêu thương.
Một đứa trẻ cần được nghe rằng: “Mẹ biết con đang buồn.”
“Bố hiểu là chuyện này khiến con sợ.”
“Con có thể khóc. Khi nào con sẵn sàng, bố mẹ sẽ ở đây.”
Những lời nói như vậy có thể không giải quyết ngay lập tức vấn đề của con. Nhưng nó cho con một điều rất quan trọng: cảm giác rằng mình không phải đối mặt với cảm xúc của mình một mình.
Có lẽ, điều một đứa trẻ cần nhất ở cha mẹ không phải là một người luôn biết phải làm gì.
Mà là một người không bỏ đi khi con đang gặp khó khăn.
Cha mẹ thường muốn giải quyết mọi vấn đề thay con. Khi con gặp rắc rối với bạn bè, cha mẹ lập tức muốn can thiệp. Khi con làm bài tập khó, cha mẹ ngồi xuống làm giúp. Khi con quên đồ, cha mẹ vội vàng mang đến trường. Khi con gặp thất bại, cha mẹ tìm mọi cách để sửa chữa hậu quả.
Tất cả những điều đó đều có thể xuất phát từ tình yêu.
Không ai muốn nhìn thấy con mình đau khổ.
Nhưng nếu cha mẹ luôn chạy đến trước mọi khó khăn, con sẽ không có cơ hội biết rằng mình có thể tự bước qua một số khó khăn trong cuộc đời.
Bảo vệ con là bản năng của cha mẹ. Nhưng yêu con cũng có nghĩa là dần dần chuẩn bị cho con khả năng sống mà không phải lúc nào cũng có cha mẹ bên cạnh.
Có những việc cha mẹ có thể làm thay con khi con còn nhỏ. Nhưng rồi sẽ đến lúc con cần tự buộc dây giày, tự sắp xếp đồ đạc, tự chịu trách nhiệm với lời hứa của mình, tự giải quyết một số mâu thuẫn, tự đưa ra lựa chọn và tự chịu trách nhiệm với những lựa chọn ấy.
Cha mẹ không thể đi trước con cả đời để dọn sạch mọi viên đá trên con đường.
Một ngày nào đó, con sẽ bước ra ngoài thế giới mà không có cha mẹ đứng bên cạnh trong từng khoảnh khắc. Và món quà lớn nhất cha mẹ có thể để lại cho con không phải là một cuộc đời không có khó khăn.
Mà là niềm tin rằng con có thể đối diện với khó khăn.
Có một điều khác mà nhiều cha mẹ thường không nhận ra: trẻ em không chỉ lắng nghe những gì cha mẹ nói. Chúng còn ghi nhớ cách cha mẹ khiến chúng cảm thấy.
Một đứa trẻ có thể không nhớ chính xác mình đã được mua món đồ chơi nào vào sinh nhật năm sáu tuổi. Nhưng có thể nhớ rất lâu cảm giác khi cha mẹ ngồi cạnh mình trong một đêm sợ hãi.
Một đứa trẻ có thể không nhớ từng lời cha mẹ dạy về sự tử tế. Nhưng có thể nhớ cách cha mẹ đối xử với nó khi nó mắc lỗi.
Một đứa trẻ có thể quên rất nhiều bài học ở trường. Nhưng có thể nhớ cảm giác khi mình đạt điểm thấp và nhìn thấy sự thất vọng trong ánh mắt cha mẹ.
Những điều đó âm thầm trở thành một phần trong cách con nhìn nhận chính mình.
Nếu con thường xuyên được lắng nghe, con có thể học được rằng cảm xúc của mình có giá trị.
Nếu con thường xuyên bị chế giễu khi mắc lỗi, con có thể học cách che giấu sai lầm.
Nếu con chỉ được khen khi thành công, con có thể nghĩ rằng mình phải luôn thành công mới xứng đáng được công nhận.
Nếu con luôn bị so sánh, con có thể lớn lên với cảm giác rằng mình chưa bao giờ đủ tốt.
Và nếu con biết rằng dù mình có thất bại, cha mẹ vẫn ở đó, con có thể có đủ can đảm để thử lại.
Tất nhiên, không có cha mẹ nào có thể làm mọi thứ đúng.
Sẽ có những ngày cha mẹ mệt mỏi. Có những lúc cha mẹ mất bình tĩnh. Có những lời nói được thốt ra trong lúc nóng giận rồi sau đó khiến chính cha mẹ hối tiếc. Sẽ có những lần cha mẹ hiểu lầm con, áp đặt lên con, kỳ vọng quá nhiều hoặc bảo vệ con quá mức.
Cha mẹ không cần phải trở thành những con người hoàn hảo.
Bởi vì một đứa trẻ không cần một người lớn chưa bao giờ mắc lỗi.
Điều con cần có thể là một người lớn biết nhận ra khi mình đã sai.
Một lời xin lỗi của cha mẹ không khiến cha mẹ mất đi sự tôn trọng. Ngược lại, nó có thể dạy cho con một bài học mà không bài giảng nào có thể thay thế: người lớn cũng có thể sai, và khi sai, chúng ta có trách nhiệm sửa chữa.
“Lúc nãy mẹ đã nóng giận quá. Mẹ xin lỗi con.”
“Bố đã không lắng nghe con trước khi trách con. Bố xin lỗi.”
Những lời nói ấy không làm cha mẹ trở nên yếu đuối.
Nó cho con thấy rằng tình yêu không phải là không bao giờ làm tổn thương nhau. Tình yêu còn là khi nhận ra mình đã làm tổn thương người mình yêu, chúng ta sẵn sàng nhìn lại và cố gắng làm tốt hơn.
Có lẽ nhiều cha mẹ sợ rằng nếu xin lỗi con, con sẽ không còn nghe lời mình nữa.
Nhưng một đứa trẻ không học được sự tôn trọng chỉ bằng cách nhìn thấy người lớn luôn đúng.
Nó học được sự tôn trọng khi nhìn thấy người lớn biết chịu trách nhiệm với hành động của mình.
Và có lẽ, một trong những điều khó nhất trong việc làm cha mẹ là học cách phân biệt giữa điều mình muốn dành cho con và điều con thật sự cần.
Cha mẹ muốn con học giỏi. Nhưng con có thể cần được nghỉ ngơi.
Cha mẹ muốn con thành công. Nhưng con có thể cần được phép thất bại.
Cha mẹ muốn con an toàn. Nhưng con có thể cần được tự mình thử sức.
Cha mẹ muốn con nghe lời. Nhưng con cũng cần được giải thích, được tôn trọng và được bày tỏ ý kiến.
Cha mẹ muốn con trở thành một người tốt. Nhưng con cần được phép là chính mình trước khi học cách trở thành bất kỳ ai khác.
Điều này không có nghĩa là cha mẹ phải đáp ứng mọi mong muốn của con. Một đứa trẻ cần tình yêu, nhưng cũng cần giới hạn. Cần tự do, nhưng cũng cần trách nhiệm. Cần được lắng nghe, nhưng không có nghĩa là mọi điều con muốn đều phải được chấp nhận.
Nuôi dạy con không phải là để con luôn vui vẻ.
Cũng không phải là để con không bao giờ buồn, không bao giờ thất bại, không bao giờ bị từ chối hay gặp khó khăn.
Nuôi dạy con là giúp con dần dần hiểu về thế giới, hiểu về chính mình và học cách sống trong thế giới ấy mà không đánh mất bản thân.
Và trong hành trình đó, cha mẹ cần vừa là người dẫn đường, vừa là nơi con có thể quay về.
Có những lúc cha mẹ cần nói “Không”.
Có những lúc cần đặt ra giới hạn.
Có những lúc cần để con chịu trách nhiệm với hành động của mình.
Nhưng ngay cả khi nói “Không”, con vẫn cần biết rằng mình không bị từ chối.
Cha mẹ có thể không đồng ý với hành vi của con mà vẫn yêu con.
Có thể không chấp nhận việc con làm mà vẫn nói với con rằng: “Bố mẹ yêu con.”
Đó là một sự khác biệt rất quan trọng.
Bởi vì nếu một đứa trẻ nghĩ rằng mình chỉ được yêu khi ngoan, khi đạt điểm cao, khi thành công, khi làm đúng những điều cha mẹ muốn, nó sẽ phải dành rất nhiều năm để chứng minh rằng mình xứng đáng được yêu thương.
Nhưng tình yêu của cha mẹ, nếu có thể, nên là nơi con không cần phải liên tục chứng minh giá trị của mình.
Con vẫn cần học cách trở thành người tốt.
Vẫn cần học cách chịu trách nhiệm.
Vẫn cần cố gắng.
Nhưng con cần biết rằng sự cố gắng ấy không phải là cái giá để đổi lấy tình yêu.
Có lẽ, câu hỏi “Cha mẹ có đang yêu con theo cách con cần không?” không phải là một câu hỏi dễ trả lời.
Bởi vì mỗi đứa trẻ đều khác nhau.
Có đứa trẻ cần được ôm nhiều hơn. Có đứa trẻ cần không gian riêng. Có đứa trẻ thích kể mọi chuyện. Có đứa trẻ cần nhiều thời gian mới có thể mở lòng. Có đứa trẻ cần sự động viên. Có đứa trẻ cần cha mẹ tin tưởng và ngừng can thiệp vào mọi việc.
Không có một công thức duy nhất cho tình yêu.
Nhưng có một điều mà hầu hết mọi đứa trẻ đều cần: cảm giác an toàn.
An toàn để nói ra điều mình nghĩ.
An toàn để thừa nhận mình đã sai.
An toàn để nói rằng mình đang buồn.
An toàn để thử sức.
An toàn để thất bại.
An toàn để không giống như những gì người khác mong đợi.
Và quan trọng nhất, an toàn để biết rằng dù mình có lớn lên, thay đổi, có những lựa chọn khác với cha mẹ, thì mình vẫn luôn có một nơi để trở về.
Một ngày nào đó, con sẽ lớn.
Con sẽ có những người bạn riêng, những bí mật riêng, những lựa chọn riêng. Con có thể không còn cần cha mẹ buộc dây giày, chuẩn bị sách vở hay nhắc nhở từng bữa ăn. Con có thể không còn chạy ra cửa mỗi khi nghe tiếng cha mẹ về. Có thể con sẽ rời khỏi ngôi nhà đã từng là cả thế giới của mình.
Đó là điều tự nhiên của sự trưởng thành.
Nhưng những gì cha mẹ trao cho con trong những năm tháng đầu đời sẽ vẫn đi cùng con theo một cách nào đó.
Một đứa trẻ từng được lắng nghe có thể biết cách lắng nghe người khác.
Một đứa trẻ từng được tôn trọng có thể biết cách tôn trọng chính mình.
Một đứa trẻ từng được phép mắc lỗi có thể không quá sợ hãi trước những thất bại của cuộc đời.
Một đứa trẻ từng biết rằng mình được yêu thương ngay cả khi không hoàn hảo có thể không phải dành cả cuộc đời để chạy theo sự công nhận của người khác.
Và có lẽ, đó chính là điều cha mẹ có thể trao cho con quý giá hơn bất kỳ món quà nào.
Không phải một cuộc đời không có đau khổ.
Mà là một nền tảng đủ vững để con bước qua những đau khổ của cuộc đời.
Không phải một con đường luôn bằng phẳng.
Mà là niềm tin rằng dù con có đi trên con đường nào, con vẫn có thể tìm thấy chính mình.
Không phải một cuộc sống được quyết định thay.
Mà là sự tự do để con sống cuộc đời của riêng mình.
Cha mẹ nào cũng muốn điều tốt nhất cho con. Nhưng đôi khi, điều tốt nhất không phải là điều lớn lao nhất. Không phải lúc nào cũng là một ngôi trường danh tiếng, một món quà đắt tiền, một căn nhà rộng hay một tương lai được sắp đặt hoàn hảo.
Đôi khi, điều tốt nhất chỉ là một người cha chịu ngồi xuống nghe con nói hết câu.
Một người mẹ không vội vàng phủ nhận nỗi buồn của con.
Một cái ôm sau một ngày con mệt mỏi.
Một lời xin lỗi khi cha mẹ đã sai.
Một sự tin tưởng khi con muốn tự mình thử sức.
Một câu nói đơn giản: “Con không cần phải trở thành một ai khác để bố mẹ yêu con.”
Và có lẽ, trong những năm tháng nuôi dạy con, cha mẹ cũng cần thường xuyên tự hỏi mình một câu hỏi rất giản dị:
“Điều mình đang làm là vì con thật sự cần, hay vì mình đang cố làm dịu đi nỗi sợ của chính mình?”
Bởi vì đôi khi, cha mẹ kiểm soát con không chỉ vì con cần được bảo vệ. Mà vì cha mẹ sợ mất kiểm soát.
Đôi khi, cha mẹ ép con phải thành công không chỉ vì muốn con có tương lai tốt. Mà vì cha mẹ sợ con sẽ phải chịu những thiếu thốn mà mình từng trải qua.
Đôi khi, cha mẹ không cho con thất bại không phải vì con không thể đứng dậy. Mà vì cha mẹ không chịu nổi khi nhìn thấy con đau.
Nhưng con cần được lớn lên.
Và cha mẹ cũng cần học cách lớn lên cùng con.
Từ việc nắm tay con bước đi, đến việc đứng bên cạnh nhìn con tự bước.
Từ việc trả lời mọi câu hỏi, đến việc chấp nhận rằng một ngày con sẽ có những câu hỏi mà cha mẹ không thể trả lời.
Từ việc quyết định thay con, đến việc tôn trọng những lựa chọn của con.
Từ việc muốn con luôn ở bên mình, đến việc vui mừng khi con đủ trưởng thành để bước ra thế giới.
Tình yêu của cha mẹ có lẽ bắt đầu bằng việc ôm con thật chặt.
Nhưng tình yêu ấy trưởng thành hơn khi cha mẹ hiểu rằng không phải lúc nào ôm thật chặt cũng là yêu thương.
Có những lúc yêu con là ở bên.
Có những lúc yêu con là lắng nghe.
Có những lúc yêu con là đặt ra giới hạn.
Có những lúc yêu con là để con tự thử.
Có những lúc yêu con là chấp nhận rằng con không giống mình.
Và có những lúc, yêu con chính là học cách buông tay mà vẫn luôn mở rộng vòng tay khi con cần quay về.
Cha mẹ có đang yêu con theo cách con cần không?
Có lẽ không ai có thể trả lời câu hỏi ấy một cách hoàn hảo.
Nhưng chỉ cần cha mẹ còn sẵn sàng đặt câu hỏi, còn sẵn sàng lắng nghe, còn sẵn sàng nhìn lại cách mình đang yêu con, thì có lẽ đã có một điều rất quan trọng đang xảy ra.
Cha mẹ đang học cách yêu con sâu sắc hơn.
Không chỉ yêu đứa trẻ mà cha mẹ muốn con trở thành.
Mà yêu cả đứa trẻ đang hiện diện trước mặt mình.
Một đứa trẻ có thể chưa giỏi.
Có thể còn vụng về.
Có thể hay mắc lỗi.
Có thể có những ước mơ mà cha mẹ không hiểu.
Có thể đi trên một con đường khác với con đường cha mẹ từng nghĩ.
Nhưng con vẫn là con.
Và có lẽ, món quà lớn nhất mà cha mẹ có thể trao cho con không phải là một cuộc đời hoàn hảo.
Mà là cảm giác rằng, giữa một thế giới rộng lớn và nhiều biến động, vẫn có một nơi con không cần phải giả vờ mạnh mẽ.
Một nơi con không cần phải giỏi nhất.
Một nơi con không cần phải trở thành người mà ai đó mong muốn.
Một nơi con có thể trở về và được yêu thương.
Chỉ vì con là con.
Life Storist là nơi lưu giữ và sẻ chia những câu chuyện ý nghĩa về đức tin Công giáo cùng những giá trị đẹp đẽ trong cuộc sống thường ngày.