Có những tổn thương được gọi là yêu thương
Tình yêu ấy bắt đầu từ khi con còn chưa cất tiếng khóc chào đời, lớn dần theo từng năm tháng và gần như chưa bao giờ mong được đáp trả. Cha mẹ chấp nhận hy sinh những điều mình thích để dành điều tốt hơn cho con, sẵn sàng thức trắng nhiều đêm khi con ốm, làm việc nhiều hơn để con có cuộc sống đủ đầy hơn và luôn mong con sẽ có một tương lai tốt đẹp hơn mình ngày trước. Chính vì yêu quá nhiều nên cha mẹ thường tin rằng những gì mình làm đều xuất phát từ điều đúng đắn nhất.
Thế nhưng, yêu thương và cách thể hiện yêu thương đôi khi lại không giống nhau.
Có những điều cha mẹ làm vì muốn con hạnh phúc, nhưng điều con cảm nhận lại là áp lực. Có những lời nói cha mẹ nghĩ chỉ là góp ý, nhưng con lại mang theo như một vết xước trong lòng suốt nhiều năm. Có những sự hy sinh cha mẹ xem là lẽ đương nhiên của tình yêu, nhưng vô tình lại trở thành gánh nặng khiến con luôn cảm thấy mình mắc nợ. Điều đau lòng nhất không phải là cha mẹ không yêu con, mà là cả hai đều yêu nhau nhưng lại không thật sự hiểu điều người kia đang cần.
Khi một đứa trẻ còn nhỏ, cha mẹ thường nghĩ rằng mình biết điều gì là tốt nhất cho con. Điều đó hoàn toàn dễ hiểu, bởi cha mẹ đã đi qua nhiều chặng đường hơn, từng trải nhiều hơn và cũng từng vấp ngã nhiều hơn. Cha mẹ không muốn con lặp lại những sai lầm mà mình từng mắc phải, nên luôn cố gắng đi trước một bước để tránh cho con những điều không mong muốn. Nhưng cuộc sống không phải là một con đường có thể đi thay. Có những bài học chỉ thật sự thuộc về một con người khi chính họ tự trải qua, tự suy nghĩ và tự trưởng thành từ những trải nghiệm của mình.
Vì quá lo lắng, nhiều cha mẹ chọn cách kiểm soát thay vì đồng hành. Cha mẹ muốn biết con đi đâu, gặp ai, nói chuyện với ai, học những gì và nghĩ những gì. Ban đầu, điều đó xuất phát từ mong muốn bảo vệ con trước những điều xấu của cuộc đời. Nhưng khi sự quan tâm dần biến thành việc kiểm soát mọi quyết định, đứa trẻ sẽ không còn cảm thấy mình được yêu mà bắt đầu cảm thấy mình không được tin tưởng. Con không sợ cha mẹ hỏi han, con chỉ buồn khi bất kỳ lựa chọn nào của mình cũng bị xem là chưa đủ đúng trước khi được lắng nghe.
Có những gia đình mà mỗi cuộc trò chuyện đều bắt đầu bằng những câu hỏi về điểm số, về kết quả học tập hay thành tích. Cha mẹ nghĩ rằng học tập là điều quan trọng nhất nên luôn dành nhiều sự chú ý cho nó. Thế nhưng, điều con mong đôi khi chỉ là một câu hỏi rất đơn giản: "Hôm nay con có vui không?" Một đứa trẻ có thể quên bài kiểm tra điểm mười của nhiều năm trước, nhưng lại nhớ rất lâu cảm giác mình từng muốn kể một câu chuyện mà không ai đủ kiên nhẫn để nghe hết.
Nhiều cha mẹ luôn nói rằng mình làm tất cả đều vì con. Câu nói ấy hoàn toàn chân thành, nhưng nếu được lặp lại quá nhiều, nó đôi khi khiến con cảm thấy tình yêu đi kèm với trách nhiệm phải đền đáp. Mỗi lần cha mẹ nhắc đến những vất vả đã trải qua, con lại thấy mình cần phải thành công hơn, giỏi hơn, ngoan hơn để xứng đáng với những hy sinh ấy. Đến một lúc nào đó, con không còn cố gắng vì ước mơ của chính mình nữa, mà cố gắng vì sợ làm cha mẹ thất vọng. Thành công khi ấy không còn là niềm vui, mà trở thành nghĩa vụ.
Có lẽ điều khiến nhiều đứa trẻ tổn thương nhất không phải là những lần bị phạt, mà là những lần bị so sánh. Cha mẹ thường nghĩ rằng lấy một người khác làm tấm gương sẽ giúp con có thêm động lực. Nhưng điều con nghe được lại là: "Con chưa đủ tốt." Khi những lời so sánh xuất hiện quá nhiều, con dần tin rằng giá trị của mình luôn phải đặt cạnh một ai đó. Con không còn nhìn vào sự tiến bộ của bản thân mà chỉ chăm chăm nhìn xem người khác đang ở đâu. Niềm vui vì mình cố gắng cũng dần biến mất, nhường chỗ cho cảm giác tự ti và áp lực.
Không ít cha mẹ yêu con bằng cách lo thay mọi việc. Từ việc học, việc sinh hoạt cho đến những quyết định quan trọng trong cuộc đời, cha mẹ luôn cố gắng sắp xếp để con có con đường thuận lợi nhất. Điều ấy xuất phát từ tình yêu, nhưng nếu kéo dài quá lâu, con sẽ không có cơ hội học cách chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình. Một người luôn có người khác quyết định thay sẽ rất khó biết mình thật sự muốn gì. Đến khi phải đối diện với những lựa chọn của cuộc đời, con dễ hoang mang vì chưa từng được tập đưa ra quyết định.
Có những lúc cha mẹ la mắng con chỉ vì sợ con mắc sai lầm. Sau cơn giận, cha mẹ lại lặng lẽ chuẩn bị bữa cơm, cắt trái cây hay mua món con thích để bù đắp. Cha mẹ nghĩ rằng con sẽ hiểu mình yêu con đến mức nào. Nhưng trẻ nhỏ không phải lúc nào cũng hiểu được những điều không được nói thành lời. Điều con nhớ nhiều khi không phải là đĩa trái cây sau đó, mà là ánh mắt giận dữ hay những lời nói nặng nề lúc trước. Một lời nói trong vài phút đôi khi để lại dư âm trong lòng con lâu hơn cha mẹ tưởng.
Nhiều người lớn vẫn nghĩ rằng trẻ con mau quên. Thật ra, trẻ quên rất nhiều chuyện, nhưng lại nhớ rất lâu cảm giác của mình. Con có thể không nhớ chính xác hôm đó cha mẹ đã nói gì, nhưng con nhớ mình đã buồn ra sao. Con có thể không nhớ vì sao mình bị mắng, nhưng vẫn nhớ cảm giác cô đơn khi không có ai chịu lắng nghe. Ký ức cảm xúc thường ở lại lâu hơn ký ức về sự việc.
Đôi khi, cha mẹ quá bận rộn với trách nhiệm kiếm sống mà quên mất rằng con cũng đang lớn lên từng ngày. Cha mẹ luôn tự nhủ chỉ cần cố gắng thêm vài năm nữa, kiếm thêm một chút tiền nữa rồi sẽ có nhiều thời gian dành cho con. Nhưng tuổi thơ không chờ ai cả. Có những ngày hôm nay nếu bỏ lỡ sẽ không bao giờ quay trở lại. Đứa trẻ ngày nào còn chạy ra cửa đón cha mẹ rồi cũng sẽ đến lúc chỉ lặng lẽ đóng cửa phòng của mình. Không phải vì con hết yêu cha mẹ, mà vì con đã quen với việc tự giữ những câu chuyện trong lòng.
Một điều khác cũng rất dễ làm con tổn thương là khi cha mẹ vô tình xem nhẹ cảm xúc của con. Người lớn thường nghĩ rằng những nỗi buồn của trẻ nhỏ chỉ là chuyện vặt. Một lần cãi nhau với bạn, một điểm kiểm tra không như ý hay một món đồ chơi bị hỏng đều có thể bị xem là điều không đáng bận tâm. Nhưng với con, đó lại là cả một thế giới. Khi cha mẹ liên tục nói rằng "có gì đâu mà khóc", "chuyện nhỏ thôi", "lớn lên sẽ biết chẳng đáng gì", con sẽ dần học cách giấu cảm xúc thay vì chia sẻ. Không phải vì con mạnh mẽ hơn, mà vì con nghĩ rằng cảm xúc của mình không đủ quan trọng để được lắng nghe.
Tình yêu của cha mẹ vốn rất lớn, nhưng đôi khi chính sự kỳ vọng quá lớn lại khiến con cảm thấy ngột ngạt. Cha mẹ mong con học giỏi vì muốn con có tương lai tốt. Mong con cư xử đúng vì muốn con được mọi người yêu quý. Mong con thành công vì muốn con có cuộc sống hạnh phúc. Tất cả những mong muốn ấy đều đẹp. Chỉ tiếc rằng, nếu mỗi ngày con đều cảm thấy mình phải cố gắng để đáp ứng kỳ vọng của cha mẹ, con sẽ dần quên mất niềm vui khi được là chính mình.
Có lẽ điều mà một đứa trẻ cần nhất không phải là một người luôn đúng. Con cần một người sẵn sàng ngồi xuống để hiểu vì sao con buồn, vì sao con sai và vì sao con hành động như vậy. Đôi khi, trước khi dạy con một bài học, cha mẹ chỉ cần lắng nghe con thêm vài phút. Chỉ vài phút ấy thôi cũng đủ để con cảm thấy mình được tôn trọng.
Không có người cha, người mẹ nào hoàn hảo. Ai cũng sẽ có lúc nóng giận, có lúc nói những điều mình không thật sự muốn nói và có lúc đưa ra những quyết định chưa phù hợp. Điều quan trọng không phải là cha mẹ không bao giờ mắc lỗi, mà là dám nhìn nhận rằng mình cũng có thể làm con tổn thương. Một lời xin lỗi đúng lúc không làm cha mẹ mất đi sự tôn nghiêm. Trái lại, nó dạy con rằng ai cũng có thể sai và điều đáng quý là biết sửa chữa.
Khi con lớn lên, điều con nhớ không chỉ là những gì cha mẹ đã làm cho mình, mà còn là cảm giác mình từng được đối xử như thế nào trong chính ngôi nhà của mình. Nếu tuổi thơ là nơi con được lắng nghe, được tôn trọng và được yêu thương vô điều kiện, con sẽ mang theo cảm giác an toàn ấy suốt cuộc đời. Nhưng nếu tuổi thơ luôn đầy những lời trách móc, so sánh và áp đặt, con sẽ mất rất nhiều năm để học lại cách tin vào chính mình.
Yêu thương chưa bao giờ chỉ nằm ở những hy sinh lớn lao. Đôi khi, yêu thương còn là biết dừng lại trước khi nói một lời làm con tổn thương. Là biết hỏi con đang nghĩ gì trước khi vội kết luận. Là biết chấp nhận rằng con cũng là một con người với những cảm xúc riêng, những ước mơ riêng và cả những lần sai lầm của riêng mình.
Có những điều cha mẹ làm vì yêu nhưng lại khiến con tổn thương. Điều đó không có nghĩa là tình yêu ấy không đủ lớn. Chỉ là đôi khi, tình yêu cũng cần được học cách lắng nghe, học cách thấu hiểu và học cách thay đổi. Bởi điều đẹp nhất của tình yêu không phải là luôn cho đi theo cách mình muốn, mà là biết trao đi theo cách người mình yêu thật sự cần. Và có lẽ, khi cha mẹ làm được điều đó, ngôi nhà không chỉ là nơi con lớn lên, mà sẽ trở thành nơi mỗi lần nhớ về, con đều cảm thấy lòng mình bình yên.
Life Storist là nơi lưu giữ và sẻ chia những câu chuyện ý nghĩa về đức tin Công giáo cùng những giá trị đẹp đẽ trong cuộc sống thường ngày.