Khi yêu thương không nằm trong những món quà
Khi còn nhỏ, chúng ta thường háo hức chờ đợi những món quà. Một chiếc xe đồ chơi mới, một con búp bê, một bộ quần áo đẹp, một chiếc bánh sinh nhật hay đơn giản chỉ là vài viên kẹo được cha mẹ mang về sau giờ làm. Lúc ấy, những món quà dường như mang một ý nghĩa rất lớn. Chúng khiến một đứa trẻ vui vẻ, khiến đôi mắt sáng lên và khiến cả một ngày trở nên đặc biệt hơn.
Nhưng rồi thời gian trôi qua.
Khi trưởng thành hơn, nếu ai đó hỏi chúng ta còn nhớ món quà năm mười tuổi là gì không, rất nhiều người sẽ không thể trả lời.
Không phải vì món quà khi ấy không đủ đẹp.
Cũng không phải vì người tặng không đủ yêu thương.
Mà bởi ký ức của con người thường không giữ lại những món đồ quá lâu. Điều ở lại lâu hơn là cảm giác khi nhận được chúng.
Có người không còn nhớ món quà sinh nhật đầu tiên của mình, nhưng vẫn nhớ rất rõ hôm ấy cha đã xin nghỉ làm để đưa mình đi dạo.
Có người không còn nhớ chiếc cặp sách năm lớp Một màu gì, nhưng vẫn nhớ bàn tay mẹ nắm thật chặt khi đưa mình bước qua cánh cổng trường đầu tiên.
Có người quên mất mình từng được tặng bao nhiêu món đồ, nhưng lại nhớ mãi một buổi tối mất điện cả nhà ngồi trước hiên nhà kể chuyện và cười với nhau đến khuya.
Điều còn lại sau rất nhiều năm không phải lúc nào cũng là những gì cha mẹ đã mua cho con.
Mà thường là những khoảnh khắc cha mẹ đã ở bên con.
Đó là lý do vì sao có những gia đình không thật sự khá giả nhưng con cái vẫn lớn lên với rất nhiều ký ức đẹp.
Cũng có những gia đình có thể cho con gần như mọi thứ, nhưng khi nhìn lại, con lại không biết phải nhớ điều gì ngoài những món đồ đã cũ từ rất lâu.
Không phải món quà là điều không cần thiết.
Ai cũng thích được nhận quà.
Một đứa trẻ cũng vậy.
Một món quà đúng lúc có thể khiến con cảm thấy mình được quan tâm.
Một món quà nhỏ cũng có thể trở thành niềm vui của cả tuần.
Nhưng nếu tình yêu chỉ được thể hiện bằng những món quà, có lẽ sẽ có lúc con bắt đầu nhầm lẫn giữa việc được mua cho và việc được yêu thương.
Có những đứa trẻ mỗi lần cha mẹ đi công tác về đều được mang theo một món quà.
Lúc đầu, con rất vui.
Nhưng rồi dần dần, điều con mong không còn là món quà nữa.
Con chỉ mong cha mẹ đừng đi lâu như vậy.
Con không thiếu đồ chơi.
Con thiếu những buổi tối có đủ cả gia đình.
Con không thiếu quần áo.
Con thiếu một người hỏi hôm nay ở trường có chuyện gì vui.
Con không thiếu những món ăn ngon.
Con thiếu những bữa cơm mà không ai vừa ăn vừa nhìn điện thoại.
Có những điều một đứa trẻ rất khó nói thành lời.
Con không biết diễn đạt rằng mình đang cô đơn.
Con không biết nói rằng mình đang nhớ cha mẹ.
Con cũng không biết giải thích vì sao mình cáu gắt, khó chịu hay bướng bỉnh.
Nhưng đôi khi, phía sau những điều ấy chỉ là một mong muốn rất nhỏ.
"Con muốn bố mẹ ở đây."
Có những người cha làm việc rất nhiều.
Họ trở về khi con đã ngủ.
Sáng hôm sau rời nhà khi con còn chưa thức dậy.
Họ yêu con bằng những giờ làm thêm.
Bằng những khoản tiền kiếm được.
Bằng những kế hoạch cho tương lai.
Không có điều gì trong số đó là sai.
Nhưng có những đứa trẻ lớn lên mà ký ức về cha chỉ là hình ảnh người luôn bận rộn.
Đến khi con trưởng thành, con biết cha đã hy sinh rất nhiều.
Con biết cha đã cực khổ.
Con biết cha làm tất cả vì gia đình.
Con biết.
Nhưng trong ký ức tuổi thơ của con vẫn có một khoảng trống.
Khoảng trống ấy không thể lấp đầy bằng bất kỳ món quà nào.
Bởi điều con từng cần nhất là được nắm tay cha đi bộ một đoạn đường rất ngắn.
Có những người mẹ cả ngày lo cho con.
Lo bữa ăn.
Lo quần áo.
Lo việc học.
Lo từng điều nhỏ nhất.
Nhưng rồi chính vì quá bận chăm sóc mà mẹ lại quên ngồi xuống để nghe con kể một câu chuyện.
Mẹ biết con ăn gì.
Nhưng không biết hôm nay con đang buồn ai.
Mẹ biết con mặc áo nào.
Nhưng không biết con đang lo lắng điều gì.
Mẹ biết con cần thêm sách.
Nhưng không biết con chỉ cần mẹ ngồi cạnh mình mười phút trước khi ngủ.
Yêu thương đôi khi không nằm ở việc chúng ta làm bao nhiêu.
Mà nằm ở việc người kia có thật sự cảm nhận được hay không.
Có một câu hỏi rất đáng để mỗi người làm cha, làm mẹ tự hỏi.
Nếu một ngày con lớn lên và kể về tuổi thơ của mình, con sẽ kể điều gì đầu tiên?
Con sẽ kể về căn nhà rộng?
Hay kể về những buổi tối cả nhà cùng xem một bộ phim?
Con sẽ kể về chiếc xe cha từng mua?
Hay kể về lần cha cõng con đi dưới cơn mưa?
Con sẽ kể về những món đồ đắt tiền?
Hay kể về lần mẹ thức trắng đêm chỉ để ngồi cạnh khi con sốt?
Có lẽ, điều làm nên tuổi thơ không phải là những điều lớn lao.
Mà là rất nhiều điều nhỏ bé được lặp lại mỗi ngày.
Một lời chúc ngủ ngon.
Một cái ôm.
Một bữa cơm.
Một câu hỏi.
Một ánh mắt.
Một nụ cười.
Những điều ấy nhỏ đến mức khi đang sống trong đó, chúng ta không nhận ra giá trị của chúng.
Chỉ đến khi mất đi, chúng ta mới hiểu rằng đó mới là thứ đã nuôi lớn tâm hồn mình.
Có những người đã ngoài ba mươi tuổi vẫn nhớ rất rõ cảm giác ngồi sau xe đạp của cha mỗi sáng đến trường.
Không phải vì chiếc xe đặc biệt.
Mà vì đó là khoảng thời gian hai cha con được ở cạnh nhau.
Có người vẫn nhớ mùi dầu gió trên tay mẹ mỗi lần mẹ xoa trán khi mình bị sốt.
Có người nhớ tiếng cha gọi dậy mỗi sáng.
Có người nhớ bữa cơm cả nhà đông đủ vào mỗi tối.
Không ai nhớ giá tiền của những điều ấy.
Bởi chúng vốn không thể mua bằng tiền.
Có một thực tế rất lạ.
Cha mẹ thường cố gắng mua cho con những thứ mình chưa từng có.
Nhưng điều con ghi nhớ suốt đời lại thường là những điều cha mẹ đã làm cùng con.
Một chuyến đi không cần quá xa.
Một lần cùng nhau trồng cây.
Một buổi chiều cùng làm bánh.
Một lần cả nhà dọn dẹp.
Một buổi tối mất điện ngồi kể chuyện.
Một ngày cùng nhau đi chợ.
Những việc ấy nghe có vẻ rất bình thường.
Đến mức nhiều người nghĩ rằng chúng không đáng để nhắc tới.
Nhưng chính những điều bình thường ấy lại trở thành nơi ký ức tìm về sau rất nhiều năm.
Có những người trưởng thành rồi mới nhận ra điều mình nhớ nhất không phải là món đồ chơi đẹp nhất.
Mà là cảm giác được cha bế trên vai.
Được mẹ vuốt tóc.
Được cả nhà ngồi ăn một bữa cơm mà không ai vội.
Tình yêu vốn không phải là thứ cần được chứng minh bằng giá trị của món quà.
Nếu như vậy, những gia đình nghèo sẽ rất khó để yêu thương nhau.
Nhưng thực tế không phải thế.
Có những đứa trẻ lớn lên trong hoàn cảnh thiếu thốn nhưng luôn cảm thấy mình được yêu.
Bởi cha mẹ luôn ở bên.
Luôn lắng nghe.
Luôn dành thời gian.
Luôn để con biết rằng dù chuyện gì xảy ra, gia đình vẫn là nơi con có thể trở về.
Ngược lại, cũng có những đứa trẻ không thiếu bất cứ thứ gì.
Nhưng lại luôn cảm thấy mình phải cố gắng để xứng đáng với tình yêu.
Bởi mỗi món quà đều đi kèm với kỳ vọng.
Mỗi sự quan tâm đều gắn với thành tích.
Mỗi lời khen đều phụ thuộc vào kết quả.
Dần dần, con bắt đầu nghĩ rằng mình chỉ được yêu khi mình làm tốt.
Nếu điểm cao sẽ có quà.
Nếu ngoan sẽ có quà.
Nếu đứng đầu sẽ có quà.
Nếu đạt thành tích sẽ được cha mẹ vui.
Rồi con lớn lên.
Con vẫn đi tìm những "món quà" khác trong các mối quan hệ.
Đi tìm sự công nhận.
Đi tìm lời khen.
Đi tìm điều kiện để được yêu.
Bởi con chưa từng học được rằng bản thân mình đã đủ xứng đáng với tình yêu ngay từ đầu.
Có lẽ điều quý giá nhất cha mẹ có thể trao cho con là cảm giác an toàn.
An toàn để được là chính mình.
An toàn để mắc lỗi.
An toàn để thất bại.
An toàn để quay về.
Một món quà có thể làm con vui trong vài ngày.
Một cảm giác an toàn có thể theo con cả cuộc đời.
Khi một người biết rằng luôn có một nơi chờ mình trở về, người ấy sẽ mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Không phải vì họ không còn sợ hãi.
Mà vì họ biết mình không phải đối diện với cuộc đời một mình.
Có những điều rất nhỏ nhưng đủ để một đứa trẻ nhớ mãi.
Cha ngồi xem con đá bóng.
Mẹ nghe con đọc hết một bài văn.
Cha mẹ cùng cười khi con kể một câu chuyện chẳng đầu chẳng cuối.
Những điều ấy không ai đăng lên mạng.
Không ai đem khoe.
Không ai chụp lại thật đẹp.
Nhưng chúng âm thầm trở thành nền móng của sự gắn kết.
Thế giới hôm nay khiến nhiều cha mẹ cảm thấy áp lực.
Ai cũng muốn dành điều tốt nhất cho con.
Ai cũng sợ con thua thiệt.
Ai cũng sợ mình chưa đủ.
Chính vì thế, cha mẹ cố gắng nhiều hơn.
Làm việc nhiều hơn.
Kiếm tiền nhiều hơn.
Mua nhiều hơn.
Nhưng đôi khi, càng cố gắng bù đắp bằng vật chất, khoảng cách giữa cha mẹ và con lại càng lớn.
Bởi điều con đang thiếu không phải tiền.
Mà là sự hiện diện.
Sự hiện diện không chỉ là cùng ở trong một căn nhà.
Mà là khi cha mẹ ở bên con bằng cả sự chú ý của mình.
Không vừa nghe con nói vừa trả lời email.
Không vừa ăn cơm vừa lướt điện thoại.
Không vừa gật đầu vừa nghĩ đến công việc.
Đôi khi, chỉ mười lăm phút thật sự dành cho con còn ý nghĩa hơn nhiều giờ ở cạnh nhau mà không ai thật sự nhìn vào ai.
Có lẽ, sau này khi con trưởng thành, con sẽ không kể với người khác rằng cha mẹ từng mua cho mình chiếc điện thoại đời nào.
Con sẽ kể về người cha đã dạy mình đi xe đạp.
Người mẹ từng thức cùng mình trước kỳ thi.
Những ngày cả nhà cùng ngồi ăn cơm.
Những chuyến đi rất bình thường.
Những tiếng cười rất nhỏ.
Những điều tưởng như không đáng nhớ ấy lại trở thành điều không bao giờ quên.
Bởi yêu thương chưa bao giờ chỉ nằm trong những món quà.
Yêu thương nằm trong cách cha mẹ nhìn con khi con thất bại mà vẫn dịu dàng.
Nằm trong cách cha mẹ kiên nhẫn nghe hết một câu chuyện.
Nằm trong việc cha mẹ nhớ điều con từng nói.
Nằm trong sự hiện diện đúng lúc.
Nằm trong một cái ôm khi con không biết phải nói gì.
Nằm trong câu nói rất đơn giản:
"Không sao đâu, bố mẹ ở đây."
Có lẽ, đó mới là món quà quý giá nhất.
Một món quà không thể gói bằng giấy.
Không có chiếc nơ nào buộc lên được.
Không mua bằng tiền.
Không đo bằng giá trị.
Nhưng đủ để theo một đứa trẻ suốt cả cuộc đời.
Và khi một ngày nào đó con cũng trở thành cha, trở thành mẹ, rất có thể con sẽ không nhớ mình từng nhận bao nhiêu món quà.
Nhưng con sẽ nhớ cách cha mẹ đã yêu mình.
Rồi con sẽ yêu con của mình theo chính cách ấy.
Bởi điều được truyền lại giữa các thế hệ chưa bao giờ chỉ là tài sản.
Mà còn là cách con người trao yêu thương cho nhau.
Nếu một đứa trẻ lớn lên với cảm giác mình luôn được lắng nghe, rất có thể sau này con cũng sẽ biết lắng nghe người khác.
Nếu con lớn lên với những cái ôm, con sẽ không ngại ôm lấy con mình.
Nếu con lớn lên trong một gia đình biết nói lời yêu thương, con cũng sẽ học được cách nói lời yêu thương.
Những điều ấy không có giá bán.
Nhưng lại là tài sản quý giá nhất mà cha mẹ có thể để lại.
Có lẽ, sau tất cả, điều khiến một người nhớ về gia đình không phải là căn nhà rộng bao nhiêu, chiếc xe đắt đến mức nào hay đã từng nhận được bao nhiêu món quà.
Điều khiến người ta muốn quay về luôn là cảm giác.
Cảm giác được chờ đợi.
Được gọi tên.
Được hỏi han.
Được ngồi vào mâm cơm mà không cần phải cố gắng trở thành ai khác.
Được trở về đúng với con người mình.
Có lẽ, đó cũng là lý do mà dù đi rất xa, nhiều người vẫn nhớ da diết mùi cơm mẹ nấu, tiếng cha gọi ngoài sân hay ánh đèn còn sáng mỗi khi mình về muộn.
Những điều ấy không thể gói lại để tặng.
Nhưng lại là những món quà theo con lâu hơn bất cứ món quà nào khác.
Bởi yêu thương chưa bao giờ chỉ nằm trong những điều cha mẹ có thể mua.
Yêu thương nằm trong những điều cha mẹ sẵn sàng dành ra.
Một chút thời gian.
Một chút kiên nhẫn.
Một chút lắng nghe.
Một chút hiện diện.
Một chút dịu dàng.
Và rất nhiều sự chân thành.
Có thể những điều ấy không khiến con trở thành đứa trẻ có nhiều nhất.
Nhưng rất có thể, chúng sẽ giúp con trở thành một người luôn biết mình được yêu.
Và có lẽ, đó mới là món quà lớn nhất mà bất kỳ người cha, người mẹ nào cũng mong muốn dành cho con.
Life Storist là nơi lưu giữ và sẻ chia những câu chuyện ý nghĩa về đức tin Công giáo cùng những giá trị đẹp đẽ trong cuộc sống thường ngày.