Thánh Phêrô: Từ người ngư phủ Galilê đến vị Tông đồ trưởng của Giáo hội
Trong số mười hai Tông đồ của Chúa Giêsu, Thánh Phêrô là người được nhắc đến nhiều nhất trong các sách Tin Mừng. Hầu như ở bất cứ biến cố quan trọng nào trong cuộc đời công khai của Chúa Giêsu, chúng ta đều thấy sự hiện diện của ông.
Trước khi được gọi theo Chúa, ông có tên là Simon. Ông sống tại miền Galilê và làm nghề đánh cá cùng với người em là Anrê. Tin Mừng cho thấy đây là một gia đình lao động bình thường, kiếm sống nhờ những chuyến ra khơi trên hồ Galilê.
Không ai có thể nghĩ rằng người ngư phủ ấy một ngày nào đó sẽ trở thành một trong những nhân vật có ảnh hưởng lớn nhất trong lịch sử Kitô giáo.
Tin Mừng theo Thánh Luca kể lại rằng cuộc gặp gỡ làm thay đổi cuộc đời Simon diễn ra bên bờ hồ Ghênêsarét. Sau một đêm đánh cá vất vả mà không bắt được gì, Chúa Giêsu bảo ông thả lưới thêm một lần nữa.
Dù kinh nghiệm nghề nghiệp cho thấy điều đó dường như vô ích, Simon vẫn đáp lại:
"Thưa Thầy, chúng con đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả. Nhưng vâng lời Thầy, con sẽ thả lưới." (Lc 5,5)
Mẻ cá thu được hôm ấy lớn đến mức các thuyền gần như chìm xuống vì quá nặng.
Trước phép lạ ấy, Simon nhận ra mình đang đứng trước một điều gì đó vượt xa khả năng hiểu biết của bản thân. Ông sấp mình dưới chân Chúa Giêsu và nói:
"Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi." (Lc 5,8)
Đây là một trong những khoảnh khắc đẹp nhất trong hành trình đức tin của Phêrô. Ông không bắt đầu bằng sự tự tin về bản thân, nhưng bằng việc nhận ra giới hạn và sự bất toàn của mình.
Chính lúc ấy, Chúa Giêsu đã gọi ông bước vào một sứ mạng mới:
"Đừng sợ, từ nay anh sẽ là người thu phục người ta." (Lc 5,10)
Từ giây phút đó, Simon bỏ lại lưới cá để bước theo Chúa.
Một trong những điều khiến người đọc Tin Mừng dễ đồng cảm với Thánh Phêrô là tính cách rất con người của ông. Ông yêu mến Chúa Giêsu cách chân thành, nhưng đôi khi hành động quá nhanh theo cảm xúc.
Nếu đọc kỹ các sách Tin Mừng, chúng ta sẽ nhận thấy rằng Chúa Giêsu không chọn Thánh Phêrô vì ông hoàn hảo hơn những người khác. Trái lại, nhiều lần các trình thuật Tin Mừng cho thấy rất rõ những giới hạn của ông.
Ông có thể tuyên xưng đức tin mạnh mẽ chỉ vài phút trước khi bị Chúa khiển trách vì chưa hiểu chương trình cứu độ. Ông có thể bước xuống khỏi thuyền để đi trên mặt nước, nhưng rồi lại hoảng sợ khi thấy sóng gió. Ông có thể hứa trung thành đến chết, nhưng cũng chính ông đã chối Chúa trong giờ phút thử thách.
Thoạt nhìn, những điều ấy có vẻ như là những thất bại đáng xấu hổ. Tuy nhiên, khi nhìn dưới ánh sáng đức tin, chúng ta nhận ra rằng chính những yếu đuối ấy đã giúp Phêrô học được bài học quan trọng nhất trong đời mình: con người không thể dựa vào sức riêng, nhưng phải cậy dựa vào ân sủng của Thiên Chúa.
Có lẽ vì đã từng trải qua những lần vấp ngã đau đớn nên sau này Thánh Phêrô có thể cảm thông với những người yếu đuối hơn.
Trong bức thư thứ nhất mang tên mình, ngài viết:
"Anh em hãy sống tiết độ và tỉnh thức, vì ma quỷ, thù địch của anh em, như sư tử gầm thét, rảo quanh tìm mồi cắn xé." (1 Pr 5,8)
Đó không phải là lời cảnh báo của một người chưa từng thất bại. Đó là lời của một môn đệ đã từng trải nghiệm sự mong manh của bản thân và hiểu rằng đời sống đức tin luôn đòi hỏi sự tỉnh thức.
Những lá thư của Thánh Phêrô cũng giúp chúng ta hiểu hơn về con người của vị Tông đồ trưởng sau biến cố Phục Sinh.
Nếu trong các sách Tin Mừng, chúng ta gặp một Phêrô đôi khi nóng nảy và bộc trực, thì trong các thư của mình, chúng ta lại thấy một vị mục tử đầy kinh nghiệm, luôn khích lệ các tín hữu kiên vững giữa những thử thách.
Vào thời điểm ấy, các Kitô hữu đang phải đối diện với nhiều khó khăn. Nhiều người bị hiểu lầm, bị loại trừ khỏi xã hội, thậm chí bị bách hại vì đức tin.
Trong hoàn cảnh ấy, Thánh Phêrô không hứa hẹn cho họ một cuộc sống dễ dàng. Ngài mời gọi họ nhìn lên Đức Kitô chịu đóng đinh và phục sinh.
Ngài viết:
"Anh em hãy ký thác mọi lo âu cho Người, vì Người chăm sóc anh em." (1 Pr 5,7)
Qua những lời ấy, chúng ta thấy rõ kinh nghiệm cá nhân của chính Thánh Phêrô. Người môn đệ từng hoảng sợ giữa sóng gió nay đã học được cách phó thác hoàn toàn vào Thiên Chúa.
Một trong những đức tính nổi bật nhất nơi Thánh Phêrô sau khi được biến đổi chính là lòng khiêm nhường.
Đây là điều rất đáng suy ngẫm.
Người từng được trao chìa khóa Nước Trời.
Người đứng đầu cộng đoàn các Tông đồ.
Người lãnh đạo Giáo hội sơ khai.
Thế nhưng trong các thư của mình, Thánh Phêrô không nói về quyền lực hay địa vị. Ngài thường xuyên nhắc đến sự khiêm nhường, phục vụ và tình yêu huynh đệ.
Ngài viết:
"Anh em hãy lấy đức khiêm nhường mà đối xử với nhau, vì Thiên Chúa chống lại kẻ kiêu ngạo, còn ban ơn cho kẻ khiêm nhường." (1 Pr 5,5)
Có lẽ chính những lần thất bại trong quá khứ đã giúp ngài hiểu rằng mọi ơn lành đều đến từ Thiên Chúa.
Đây cũng là một bài học quan trọng cho người Kitô hữu hôm nay.
Trong một thế giới thường đề cao thành tích, địa vị và sự khẳng định bản thân, chúng ta rất dễ quên rằng mọi khả năng mình có đều là quà tặng của Thiên Chúa.
Thánh Phêrô nhắc nhở chúng ta rằng sự vĩ đại đích thực không nằm ở quyền lực nhưng ở tinh thần phục vụ.
Không phải ngẫu nhiên mà Chúa Giêsu đã trao cho ông sứ mạng chăn dắt đoàn chiên.
Người mục tử đích thực không cai trị đàn chiên vì lợi ích riêng, nhưng hiến mình vì đoàn chiên.
Đó cũng là mẫu gương mà Thánh Phêrô đã cố gắng sống cho đến cuối đời.
Sách Công vụ Tông đồ kể lại nhiều phép lạ được thực hiện qua lời cầu nguyện của Thánh Phêrô.
Ngài chữa lành người què ở cửa Đẹp của Đền Thờ.
Ngài làm cho bà Tabitha sống lại.
Ngài giải thích Tin Mừng cho nhiều dân tộc khác nhau.
Tuy nhiên, điều đáng chú ý là mỗi khi dân chúng muốn tôn vinh mình, Thánh Phêrô luôn hướng họ về Thiên Chúa.
Sau phép lạ chữa lành người què, ngài nói với đám đông:
"Sao anh em lại nhìn chúng tôi như thể nhờ quyền năng hay lòng đạo đức riêng của chúng tôi mà chúng tôi làm cho người này đi được?" (Cv 3,12)
Thánh Phêrô hiểu rất rõ rằng mình chỉ là khí cụ trong tay Thiên Chúa.
Đây là nét đẹp mà mọi Kitô hữu được mời gọi noi theo. Chúng ta có thể làm được nhiều điều tốt đẹp trong cuộc sống, nhưng mọi vinh quang cuối cùng đều thuộc về Thiên Chúa.
Một khía cạnh khác khiến cuộc đời Thánh Phêrô trở nên đặc biệt gần gũi là hành trình hoán cải không ngừng của ngài.
Nhiều người nghĩ rằng các vị Thánh đạt đến sự thánh thiện ngay lập tức. Nhưng cuộc đời Phêrô cho thấy điều ngược lại.
Ngay cả sau biến cố Chúa Thánh Thần hiện xuống, ngài vẫn tiếp tục học hỏi và trưởng thành.
Sách Công vụ kể lại việc Thiên Chúa dạy ngài hiểu rằng Tin Mừng không chỉ dành cho dân Do Thái nhưng còn dành cho mọi dân tộc.
Đó là một bước chuyển rất lớn trong nhận thức của ngài.
Điều này cho thấy sự thánh thiện không phải là trạng thái hoàn hảo đạt được trong một sớm một chiều. Đó là hành trình liên tục để cho Thiên Chúa hướng dẫn và biến đổi mình mỗi ngày.
Có lẽ đây chính là lý do vì sao rất nhiều người tìm thấy niềm hy vọng nơi Thánh Phêrô.
Chúng ta nhìn thấy nơi ngài một con người thật.
Một người biết yêu mến Chúa nhưng cũng từng sợ hãi.
Một người được trao trách nhiệm lớn lao nhưng vẫn có những giới hạn riêng.
Một người từng thất bại nhưng không để thất bại định nghĩa cuộc đời mình.
Chính ân sủng của Thiên Chúa đã biến đổi người ngư phủ Galilê thành vị Tông đồ trưởng của Giáo hội.
Và cũng chính ân sủng ấy vẫn đang hoạt động trong cuộc sống của mỗi chúng ta hôm nay.
Khi chiêm ngắm cuộc đời Thánh Phêrô, chúng ta được mời gọi nhìn lại chính hành trình đức tin của mình. Có thể chúng ta cũng mang trong mình những yếu đuối, những lần vấp ngã và những giới hạn riêng. Nhưng nếu biết mở lòng cho Thiên Chúa, những điều tưởng như là thất bại ấy có thể trở thành khởi đầu cho một hành trình mới.
Bởi lẽ, điều làm nên sự thánh thiện của Thánh Phêrô không phải là việc ông chưa từng sai lầm, nhưng là việc ông luôn để cho tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa nâng mình đứng dậy sau mỗi lần ngã xuống.
Ông thường là người đầu tiên lên tiếng khi các môn đệ còn đang suy nghĩ.
Ông là người bước xuống khỏi thuyền để đi trên mặt nước đến với Chúa Giêsu.
Ông là người mạnh dạn tuyên xưng đức tin.
Nhưng cũng chính ông nhiều lần hiểu sai ý Chúa và hành động theo suy nghĩ của mình.
Điều này cho thấy Chúa không chọn những con người hoàn hảo. Ngài chọn những con người biết để mình được biến đổi.
Một trong những biến cố quan trọng nhất trong cuộc đời Thánh Phêrô diễn ra tại vùng Xêdarê Philípphê.
Khi Chúa Giêsu hỏi các môn đệ:
"Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?" (Mt 16,15)
Chính Simon đã trả lời:
"Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống." (Mt 16,16)
Đây là một lời tuyên xưng đức tin mang tính nền tảng đối với toàn thể Kitô giáo.
Sau đó, Chúa Giêsu nói với ông:
"Anh là Phêrô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy." (Mt 16,18)
Ngài tiếp tục trao cho Phêrô chìa khóa Nước Trời và một trách nhiệm đặc biệt trong cộng đoàn các môn đệ.
Đây là nền tảng Kinh Thánh cho vai trò đặc biệt của Thánh Phêrô trong Giáo hội.
Tuy nhiên, điều đáng chú ý là ngay sau biến cố ấy, chúng ta lại thấy một Phêrô rất con người.
Khi Chúa Giêsu tiên báo cuộc khổ nạn, Phêrô tìm cách can ngăn Thầy. Ông không thể chấp nhận việc Đấng Mêsia phải chịu đau khổ và chịu chết.
Nhưng con đường của Thiên Chúa không giống suy nghĩ của con người.
Phêrô phải học cách từ bỏ những tính toán riêng để bước theo chương trình cứu độ của Thiên Chúa.
Bài học ấy đạt đến đỉnh điểm trong cuộc Thương Khó.
Trong bữa Tiệc Ly, Phêrô quả quyết rằng mình sẵn sàng chết vì Chúa.
Ông nói:
"Dầu có phải chết với Thầy, con cũng không chối Thầy." (Mt 26,35)
Thế nhưng chỉ vài giờ sau, khi Chúa Giêsu bị bắt, ông đã ba lần chối không biết Ngài.
Biến cố ấy là một trong những thất bại đau đớn nhất trong cuộc đời Thánh Phêrô.
Tin Mừng theo Thánh Luca ghi lại một chi tiết rất cảm động.
Sau lần chối thứ ba:
"Chúa quay lại nhìn ông Phêrô." (Lc 22,61)
Không có lời trách móc nào được ghi lại.
Chỉ một ánh mắt.
Nhưng ánh mắt ấy đủ để đánh động tận sâu tâm hồn người môn đệ.
Tin Mừng kể tiếp:
"Ông ra ngoài, khóc lóc thảm thiết." (Lc 22,62)
Những giọt nước mắt ấy không phải là dấu hiệu của tuyệt vọng, nhưng là khởi đầu của sự hoán cải.
Đây cũng là một trong những lý do khiến Thánh Phêrô trở nên gần gũi với rất nhiều người. Ông đã từng thất bại. Ông đã từng sợ hãi. Ông đã từng vấp ngã.
Nhưng ông không ở lại trong sự thất bại ấy.
Sau khi sống lại, Chúa Giêsu đã gặp lại Phêrô bên bờ hồ Tibêria.
Ba lần Chúa hỏi:
"Anh có yêu mến Thầy không?" (Ga 21,15-17)
Ba lần Phêrô đáp lại.
Các nhà chú giải Kinh Thánh thường nhìn thấy ở đây sự chữa lành cho ba lần chối Chúa trước đó.
Sau câu trả lời cuối cùng của Phêrô, Chúa Giêsu trao cho ông sứ mạng:
"Hãy chăn dắt chiên của Thầy." (Ga 21,17)
Đó không chỉ là sự tha thứ.
Đó còn là sự tín nhiệm.
Thiên Chúa không chỉ tha thứ cho những yếu đuối của con người, nhưng còn có thể dùng chính những con người yếu đuối ấy để thực hiện những điều lớn lao.
Sau biến cố Chúa Thánh Thần hiện xuống vào ngày lễ Ngũ Tuần, chúng ta thấy một Phêrô hoàn toàn khác.
Người môn đệ từng sợ hãi trước câu hỏi của một người đầy tớ gái giờ đây đứng trước đám đông để công khai loan báo Đức Kitô phục sinh.
Ông giảng dạy, chữa lành bệnh nhân và lãnh đạo cộng đoàn Kitô hữu tiên khởi.
Sách Công vụ Tông đồ nhiều lần cho thấy vai trò nổi bật của Thánh Phêrô trong đời sống Giáo hội sơ khai.
Dù vậy, ông vẫn luôn ý thức rằng sức mạnh của mình đến từ Thiên Chúa chứ không phải từ bản thân.
Những năm cuối đời, Thánh Phêrô đến Rôma và tiếp tục thi hành sứ mạng loan báo Tin Mừng.
Theo truyền thống lâu đời của Giáo hội, trong cuộc bách hại dưới thời hoàng đế Nêrô, ngài đã chịu tử đạo khoảng những năm 64–67 sau Công nguyên.
Truyền thống Kitô giáo cho biết Thánh Phêrô bị đóng đinh trên thập giá. Vì cảm thấy mình không xứng đáng được chết giống như Chúa Giêsu, ngài xin được chịu đóng đinh ngược đầu xuống đất.
Dù chi tiết này không được ghi lại trong Kinh Thánh, đây là truyền thống rất sớm và được lưu truyền rộng rãi trong Giáo hội từ những thế kỷ đầu.
Nhìn lại toàn bộ cuộc đời Thánh Phêrô, chúng ta không chỉ thấy một vị Tông đồ vĩ đại, nhưng còn thấy hành trình của một con người được biến đổi bởi ân sủng.
Từ một người đánh cá bình thường đến người lãnh đạo Giáo hội sơ khai.
Từ một môn đệ nóng nảy và nhiều lần vấp ngã đến một chứng nhân can đảm của Đức Kitô.
Từ một người từng chối Chúa đến một vị tử đạo sẵn sàng hiến dâng mạng sống vì Tin Mừng.
Chính hành trình ấy mang đến niềm hy vọng cho mỗi Kitô hữu hôm nay.
Có những lúc chúng ta cảm thấy mình không đủ khả năng, không đủ thánh thiện hay đã thất bại quá nhiều lần. Nhưng cuộc đời Thánh Phêrô cho thấy Thiên Chúa không nhìn con người theo những thất bại của họ. Ngài nhìn thấy điều mà ân sủng có thể thực hiện nơi họ.
Ước mong rằng gương sáng của Thánh Phêrô sẽ giúp mỗi chúng ta biết can đảm bước theo Chúa, biết đứng dậy sau những lần vấp ngã và luôn tín thác vào lòng thương xót của Thiên Chúa. Bởi cũng như đã từng làm nơi vị Tông đồ trưởng, Thiên Chúa vẫn đang tiếp tục biến đổi những con người bình thường thành những chứng nhân của Tin Mừng giữa thế giới hôm nay.
Life Storist là nơi lưu giữ và sẻ chia những câu chuyện ý nghĩa về đức tin Công giáo cùng những giá trị đẹp đẽ trong cuộc sống thường ngày.